Khi nàng ta cười, mỗi một chân mày đều toát ra sự quyến rũ.
Tư thái yểu điệu trời sinh, được thể hiện ra sinh động. Nàng ta đứng lên, cúi người bái Diệp Ninh, nói.
“Chuyện lúc trước, xin lỗi Diệp đại nhân, những thân phận đó đều là giả, ta chỉ là phụng mệnh thăm dò đại nhân mà thôi.”
Thăm dò?
Trong chớp mắt Diệp Ninh đã hiểu rõ rất cả mọi chuyện. Nói như thế nào đây.
Tức giận, thật ra vẫn còn tốt.
Khó chịu, vậy thì thật sự có chút khó chịu.
Bởi vì đứng ở góc độ của người ta để nhìn, làm những chuyện này cũng không có vấn đề gì cả.
Nhưng mà đứng ở góc độ của Diệp Ninh để nhìn thì sao? Vậy thì thật sự là ngu ngốc!
Hắn nhớ đến lúc trước những lời nói của bản thân với Tiêu Thiển Thiển, hận không thể tự tát lên miệng mình một cái. Lúc đó hắn nói như thế, có thể không bị đâm sau lưng sao?
Nữ nhân. Tên của ngươi là nói dối! Diệp Ninh rất không thoải mái.
Nhưng cuối cùng hắn vẫn là nghĩ đến mục đích đến đây của mình.
Nơi mà Đại Nho nên đi đến có hai nơi, một nơi là thư viện. Dạy người khác đọc sách, truyền thừa Thánh đạo.
Một nơi là triều đường. Trị quốc, bình thiên hạ.
Tám Đại Nho mới đến, đều mang theo sự nhiệt tình mãnh liệt, mỗi một người bọn họ, đối với Nho đạo, đối với triều đường mà nói, đều là bảo bối.
Những người này đều là người mà một đám Võ giả thực lực mạnh mẽ còn xa mới có thể so sánh được.
Đối với một quốc gia mà nói, dùng Đại Nho để chiến đấu với người khác, đó thật sự là người tài lớn dùng vào việc nhỏ.
Vì thế đối với chuyện này, Cơ Minh Nguyệt rất vui mừng, cũng rất trịnh trọng. Lúc đó nàng đã hạ một đạo thánh chỉ, chọn chức vị cho năm vị Đại Nho.
Trong đó có một người, làm Hữu Tướng.
Bốn người còn lại, ít nhất cũng là cấp bậc Thượng Thư của lục bộ. Điều này không khoa trương.
Đại Nho chính là nên có được đãi ngộ như thế. Trên dưới triều đường, không thể nào có người có ý kiến gì với chuyện này.
Sự gia nhập của những Đại Nho này, khiến cho tham vọng của Cơ Minh Nguyệt hừng hực.
Bởi vì năm đó thời kỳ Thái Tổ, trên triều đình cũng chỉ có năm sáu vị Đại Nho mà thôi.
Bây giờ dưới sự cai trị của bản thân, ít nhất về phương diện số lượng Đại Nho có thể so sánh với triều đại Thái Tổ rồi. Sau khi tiến cử nhân tài, đương nhiên Diệp Ninh sẽ rời đi.
Cơ Minh Nguyệt, người đâm sau lưng đứng đầu. Tiêu Thiển Thiển, người đâm sau lưng thứ hai. Liễu Thận, không trực tiếp đâm sau lưng, nhưng mà trong bóng tối đã âm thầm đưa ra không ít chủ ý.
Nhìn ba người này, Diệp Ninh rất khó không nhớ đến tình cảnh thê thảm của bản thân ở quá khứ.
Có điều bỏ đi, ai bảo hắn rộng lượng chứ?
Diệp Ninh sẽ không bởi vì loại chuyện này mà tính toán, nhưng mà cuối cùng lại kéo Tiêu Thiển Thiển hỏi.
“Ngoại trừ những chuyện ngươi vừa mới nói, không còn chuyện này giấu diếm ta nữa đúng không?”
Tiêu Thiển Thiển cười nói.
“Đại nhân yên tâm, thật sự không còn nữa.”
Diệp Ninh gật đầu, rời khỏi nơi này.
Nhưng hắn không biết, Tiêu Thiển Thiển nhìn bóng lưng của hắn, trong mắt lóe lên môt tia do dự. Thật ra vẫn còn một chuyện giấu diếm. Là giấu diếm chuyện của Huyên Huyên.
Huyên Huyên là người Mật Diệp Ti sắp xếp ở bên cạnh Diệp Ninh, đặc biệt phụ trách bảo vệ sự an toàn của Diệp Ninh.
Nhưng mà bây giờ Diệp Ninh đã không cần Huyên Huyên nữa.
Về mặt lý luận mà nói, Huyên Huyên nên rút về mới đúng.
Nhưng nàng lại đưa ra yêu cầu, nàng ta không hy vọng rời khỏi bên người Diệp Ninh. Muốn cứ như thế ở lại bên cạnh Diệp Ninh.
Nàng cũng cầu xin Tiêu Thiển Thiển giữ bí mật.
Bởi vì nàng sợ Diệp Ninh biết nàng ta lừa mình, sẽ không cần nàng nữa.
Tuy nói Tiêu Thiển Thiển không cho rằng Diệp Ninh không phải là người như thế, nhưng Huyên Huyên quá quan tâm Diệp Ninh, càng là như thế sẽ càng sợ mất đi, nàng không muốn chịu sự mạo hiểm này.
Vì thế sau khi suy nghĩ, Tiêu Thiển Thiển cũng đồng ý chuyện này.
Nàng ta hy vọng chuyện này có thể trở thành một bí mật, vĩnh viễn không cần bị phá vỡ, Huyên Huyên cả đời bi thảm, nếu như có thể cả đời đi theo Diệp Ninh, vậy thì cũng là một kết thúc tốt đẹp.
“Xem ra Diệp đại nhân đối với ta vẫn là có chút khú mắc.”
Tiêu Thiển Thiển tự cười nhạo bản thân.
“Diệp đại nhân trong lòng rộng lượng, sẽ không ghi hận ngươi, hắn chỉ là tạm thời có chút không chấp nhận được mà thôi.”
Liễu Thận an ủi nói.
“Đúng thế, Diệp Ninh sẽ không để ý những điều này.”
Cơ Minh Nguyệt nhớ đến biểu cảm vừa nãy của Diệp Ninh, có chút muốn cười.
Đúng thật là có rất ít chuyện, có thể khiến cho tên này lộ ra loại biểu cảm như thế.
“Năm Đại Nho gia nhập, Đại Chu đã hoàn toàn thay đổi so với lúc trước rồi, hơn nữa vừa rồi Diệp đại nhân lại đưa đến ba ngọn lửa trân quý, không cần bao lâu nữa, chúng ta có thể luyện ra quân đội mạnh mẽ rồi!”