Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 408: CHƯƠNG 408: NỮ NHÂN, TÊN CỦA CÔ LÀ NÓI DỐI (3)

Tiêu Thiển Thiển trở lại vấn đề chính. Nghe xong, hai người lên tiếp gật đầu.

Thế cục hiện tại thật sự rất tốt, sau trận chiến ở kinh thành, quốc vận không ngừng tăng vọt. Rất nhiều người đều sinh ra niềm tin với Đại Chu, lại một lần nữa sản sinh ra lòng báo quốc.

Thật ra không phải chỉ có Viện giám sát có được lợi ích.

Võ giả đầu nhập vào triều đình còn nhiều hơn.

Bởi vì dù sao Viện giám sát chỉ là cơ cấu chấp pháp, mơ ước của phần lớn Võ giả, thật ra vẫn là chiến trường. Vì thế, bên phía Cơ Minh Nguyệt, tất nhiên là mở rộng quân đội, mở rộng quân đội, mở rộng thêm quân đội!

Không cần lo lắng tiền lương không đủ, bao nhiêu năm nay Liễu Thận dùng danh nghĩa gian đảng, đã tích lũy được rất nhiều tài sản.

Lại cộng thêm bây giờ Đại Chu và Tiên Môn đã hoàn toàn lật mặt, đương nhiên sẽ không khách khí với những người âm thầm đầu nhập vào Tiên Môn, sau một cuộc đại thanh trừng, quốc khó càng ngày càng nhiều.

“Đúng thật là rất khó tưởng tượng, bây giờ chúng ta đã đi đến bước này.”

Liễu Thận khó có thể tin được nói.

Vốn dĩ ông ấy cho rằng chuyện Đại Chu phục hưng, tuy vẫn luôn nỗ lực, rất khó có được kết quả khả quan. Nhưng mà không ngờ được, thế mà lại thật sự nhìn thấy được hy vọng ở trước mắt.

Đây chính là một chiến thắng đổi lấy thay đổi lớn.

Kích phát lòng quân, lòng quân, hơn nữa còn phục hồi lòng tin của cả thiên hạ với Đại Chu.

Dù sao, chuyện một mình Diệp Ninh chém đứt bàn tay của trưởng giáo mười ba tông, thật sự rất khó không khiến cho người khác cảm thấy chấn động. Chuyện này khác với mấy trận đánh nhỏ ở quá khứ, có thể xây dựng lòng tin của mọi người từ cơ bản.

“Thế cục đúng thật là trở nên tốt hơn, nhưng mà vẫn như trước không được lơ là, không được quên, cục diện ngày hôm nay, là người nào mang đến cho chúng ta.”

Cơ Minh Nguyệt giữ sự tỉnh táo, nói.

“Tất cả những điều này, đều là do Diệp Ninh mang đến.”

“Vì thế, so với quốc vận, Diệp Ninh đối với Đại Chu mà nói càng thêm quan trọng hơn.”

“Chúng ta nhất định phải cố gắng toàn lực bảo vệ sự an toàn của hắn.”

Nhắc đến chuyện này. Tiêu Thiên Thiển lộ ra thần sắc nghi hoặc.

“Diệp đại nhân ở trong kinh thành, có dự chống đỡ của đại trận Nhân Gian, có thể nói là thiên hạ vô địch, còn có ai có thể uy hiếp được đến hắn đây?”

Nghe xong lời này, Cơ Minh Nguyệt cười khổ một tiếng.

“Nếu như ở trong kinh thành, đương nhiên không có gì uy hiếp, nhưng nếu như ra khỏi kinh thành gì sao?”

Ai sẽ ngốc đến mức rời khỏi kinh thành?

Tiêu Thiển Thiển đang định thốt ra, sau đó lời nói đã đến miệng nhưng nuốt lại.

Đúng thật là như thế.

Ai sẽ ngốc đến mức rời khỏi kinh thành chứ?

Nhưng mà con người Diệp Ninh, lại đúng thật là không nói chính xác được!

Tên này là căn bản không biết chữ “sợ” viết như thế nào. Vạn nhất hắn thật sự muốn ra khỏi kinh thành thì làm sao?

Ba người quay sang nhìn nhau. Sau đó phát hiện căn bản không có cách nào cả.

Nếu như Diệp Ninh thật sự quyết tâm muốn ra ngoài, ai có thể ngăn cản được hắn?

“Diệp Ninh, chắc hắn sẽ không ra ngoài chứ, chắc là như vậy… đi?”

Tiêu Thiển Thiển rất không có tự tin, nói.

Chớp mắt đã qua một tháng.

Diệp Ninh vô cùng nhàm chán, nhàm chán đến mức tự viết nhật ký, đơn giản là ghi lại những chuyện xảy ra trong một tháng.

Mùng sáu tháng tư.

Bởi vì Viện giám sát chồng chất một lượng lớn công vụ, đám khốn Ngụy Văn Thông kia cùng nhau đi bế quan rồi, thế mà những công vụ này lại để cho ta đi xử lý?

Còn có vương pháp nữa không hả?

Còn có pháp luật nữa không?

Ta một lòng chỉ nghĩ đến ngủ, đối với những chuyện này không hề có hứng thú chút nào.

Vì thế ta lại lần nữa thiết lập lại chức quan của Viện giám sát, đầu tiên là vị trí Thông Phán, tăng thêm tám người. Sau đó phía trên Thông Phán, lại tăng thêm một sở tham mưu mới, chuyên môn xử lý những công vụ phức tạp.

Phía trên sở tham mưu, còn có sở giám sát, hai vị trí Ngự Sử Trung Thừa, ta suy nghĩ một chút, bổ nhiệm Thái Hướng Cao làm Giám sát ngự sử, lúc nào hắn ta đột phá Đại Nho, hắn ta chính là Ngự Sử Trung Thừa.

Ừm, hy vọng tiểu Thái có thể nhanh chóng trưởng thành, làm một công cụ hình người đủ tiêu chuẩn.

Ngày mùng bảy tháng tư.

Tất cả người của Viện giám sát đều đang ca ngợi hành động cách tân vĩ đại của ta, bọn họ cho rằng cách làm này, có thể làm nâng cao đáng kể hiệu suất làm việc của Viện giám sát.

Nực cười.

Ta chỉ là muốn lười biếng mà thôi.

Ngày mùng tám tháng tư.

Nằm xuống, Huyên Huyên nắn bóp chân cho ta. Thoải mái.

Ngày mùng chín tháng tư.

Nằm đó, Huyên Huyên xoa bóp cho ta. Ta ngủ rất ngon.

Ngày mùng mười tháng tư.

Triều đường hoàn thành thanh trừng, một đám tinh anh mới thượng vị, toàn bộ kinh thành đều vui mừng vì điều đó. Nhưng người có mắt nhìn đều biết, không có tác dụng gì cả.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!