Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 430: CHƯƠNG 430: VÂN TƯỞNG Y THƯỜNG HOA TƯỞNG DUNG (THANH BÌNH ĐIỆU)

Loại thứ như rượu, chính là sẽ khiến cho người khác trở nên thả lỏng.Vì thế khi nói những lời này, hắn cũng không suy nghĩ.

Bởi vì hắn đúng là nghĩ như thế.

Tiên nữ xinh đẹp như thế này, lại là của cẩu hoàng đế. Quá chua rồi. Giống chanh.

Nhưng Cơ Minh Nguyệt lại không biết chi tiết, câu nói này truyền đến chỗ nàng, giống như là Diệp Ninh thật sự rất ghét nàng vậy.

Trong chớp mắt sắc mặt nàng thay đổi.

Chỉ có điều bây giờ Diệp Ninh đã rất say, cũng không để ý cái gì.

“Có lẽ bệ hạ không có xấu xa giống như Diệp đại nhân nói đi? Ngược lại ta cảm thấy, bệ hạ khá tốt.”

Cơ Minh Nguyệt thăm dò hỏi.

Thật ra đổi thành người khác nói như thế, chưa chắc nàng đã để ý như vậy. Nhưng ai bảo người nói câu này là Diệp Ninh chứ? Nàng quan tâm Diệp Ninh.

Vì thế khi Diệp Ninh nói nàng không tốt, nàng mới tổn thương như vậy.

Cơ Minh Nguyệt không phải là người có trái tim thủy tinh, đổi thành là người khác, có ghét bỏ hay không, nàng cũng sẽ không có một chút dao động nào. Nhớ đến mọi chuyện trong quá khứ. Cơ Minh Nguyệt càng ngày càng khó chịu.

Từ trước đến nay, Diệp Ninh vẫn luôn chống đối nàng.

Mỗi một đạo chỉ ý của nàng, đều vì muốn tốt cho Diệp Ninh, nhưng mà hắn lại chưa từng nhận lấy. Nàng cũng không phải một lần hai lần bị Diệp Ninh chọc ức nữa.

Nàng là thật sự cảm thấy, có phải là bọn họ bát tự không hợp hay không.

“Xấu xa? Ta không có nói cẩu hoàng đế xấu xa.”

Diệp Ninh phất phất tay nói.

Hắn không có ý kiến gì về Cơ Minh Nguyệt.

Lý trí mà nói, thật ra Cơ Minh Nguyệt làm không tệ, gánh danh tiếng xấu là hôn quân, trong bóng tối âm thầm tích lũy được thế lực không yếu. Đây không phải là điều mà tùy tiện quân vương nào cũng làm được.

Người có thể làm được đến bước này, không nói là thánh quân, ít nhất cũng là một minh quân.

Hơn nữa những ngày này, xem ra Cơ Minh Nguyệt cũng rất cần chính, trên phương diện xử lý chính vụ, cũng thể hiện ra tài hoa phi phàm. Điều này đủ để nói rõ, nàng đủ để được coi như là một Thiên Tử đủ tư cách.

Vì thế, Diệp Ninh không cảm thấy Cơ Minh Nguyệt xấu xa. Nàng đã làm đủ tốt rồi.

“Nếu đã như thế, vậy thì vì sao Diệp đại nhân luôn thích chống đối lại bệ hạ?”

Cơ Minh Nguyệt hỏi ra nghị hoặc ẩn giấu ở trong lòng.

Rốt cuộc là vì sao?

Rất nhiều lúc, đến ngay cả người ở bên cạnh cũng đều nhìn ra được ta là vì muốn tốt cho ngươi, nhưng ngươi không nhận thì thôi đi, còn mắng cho trẫm máu chó đầy đầu. Vì sao vậy?

Vì sao lại chống đối Cơ Minh Nguyệt?

Diệp Ninh nghe thấy câu nói này cảm thấy rất kỳ quái.

Ngươi hỏi ta vì sao vẫn luôn chống đối lại Cơ Minh Nguyệt, ta còn muốn hỏi thử xem, vì sao Cơ Minh Nguyệt luôn thích đâm sau lưng ta đó! Có bao nhiêu chuyện tốt của ta, đều là bị ngươi làm hỏng rồi.

Người khó chịu là ta đó có được không hả?

Có điều đây là bí mật không thể nói ra được, Diệp Ninh say rồi, nhưng không hề say đến mức lời nói nào cũng nói ra ngoài, vì thế, hắn phất phất tay, nói.

“Ngươi coi như là ta không thích hắn ta đi.”

Đây cũng là lời nói thật.

Diệp Ninh đúng thật là không thích Cơ Minh Nguyệt.

Cũng không phải là Cơ Minh Nguyệt làm chuyện khiến hắn khó chịu, mà là con người Cơ Minh Nguyệt này có độc. Ngươi nói xem một người đàn ông, ngươi có vẻ bề ngoài như thế, trên người ngươi còn có mùi thơm.

Ngươi có phải là thật sự có độc không?

Diệp Ninh vĩnh viễn cũng không thể nào quên được bản thân lúc ở trong thế giới của Thánh Viện trải qua cảnh tượng đáng sợ đó. Mở khăn trùm đầu của thê tử trong ngày tân hôn, thế mà lại là gương mặt của Cơ Minh Nguyệt.

Si!

Chuyện đó thật sự đáng sợ!

Ở trong lòng hắn, Cơ Minh Nguyệt là một nam nhân hàng thật giá thật. Nếu như là nam nhân, vì sao lại xuất hiện ở trong tình huống như thế?

Lẽ nào trong lòng ta… Không thể nào!

Nghĩ đến chuyện này, Diệp Ninh không nhịn được rùng mình một cái. Quá đáng sợ rồi.

Cơ Minh Nguyệt là thật sự có độc.

Hướng tính của ta tuyệt đối bình thường, ta thích cô nương xinh đẹp, ví dụ như vị ở trước mặt này…

Diệp Ninh nhìn sang, gương mặt của giai nhân ở trước mặt, giống như là Hằng Nga ở trên Nguyệt Cung vậy, vừa xinh đẹp nhưng lại vừa không chân thật, bởi vì đẹp đến mức không chân thật rồi, sẽ khiến cho người khác hoài nghi, tại sao thế gian này lại có một gương mặt tinh tế tuyệt vời như thế?

Có điều nhìn kỹ một chút, Diệp Ninh lại cảm thấy có chút kỳ quái, lẩm bẩm nói.

“Vì sao nhìn ngươi, giữa hai chân mày, thế mà lại có chút giống với cẩu hoàng đế vậy?”

Cơ Minh Nguyệt bởi vì một câu “không thích” của Diệp Ninh mà cảm thấy sầu khổ, nghe thấy lời nói này.

Thậm chí phía sau lưng còn toát ra mồ hôi lạnh. Lẽ nào Diệp Ninh nhìn ra rồi?

Nàng lộ ra nụ cười rất miễn cưỡng, nói.

“Diệp đại nhân nói đùa rồi, sao ta có thể giống với bệ hạ chứ?”

Tim của nàng đã nhảy lên tận cổ họng rồi.

Bí mật của nàng tuyệt đối không được bại lộ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!