Diệp Ninh không thích ta như thế, nếu như biết được ta là nữ nhân, có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì. Có khi nào hắn sẽ bởi vì thế mà tức giận không, trực tiếp lật mặt rời khỏi Đại Chu?
Nghĩ đến khả năng này, trong lòng Cơ Minh Nguyệt run lên.
Nhưng may thay, Diệp Ninh chỉ là tùy tiện nói như thế, căn bản không có ý truy hỏi, sau khi hỏi xong, thì uể oải nói.
“Ngươi nói đúng, ngươi là ngươi, cẩu hoàng đế là cẩu hoàng đế, hai người sao có thể giống nhau được chứ? Có điều, nếu như ngươi ngồi ở trên long ỷ, vậy thì tốt rồi.”
Diệp Ninh cười nói.
Vẫn là câu nói đó, về mặt nguyên tắc, hắn không có ý kiến gì với Cơ Minh Nguyệt.
Nhưng mà trong lòng lại có một ảm ảnh.
Nhưng mà mỹ nữ trước mặt này, trông rất đẹp mắt.
Nếu như là nàng ngồi ở trên long ỷ, vậy thì mỗi ngày lên triều đều là chuyện vui vẻ. Ít nghất nhìn thích mắt.
Nhưng hắn lại không biết, câu nói này của bản thân là vô ý, người nghe lại cố tình. Tâm tư trong lòng Cơ Minh Nguyệt thay đổi mấy lần, miễn cưỡng nói.
“Đại nhân nói đùa rồi, ta chỉ là nữ nhân, sao có thể làm Thiên Tử? Truyền ra ngoài, không phải là trở thành trò cười sao.”
Chuyện này là cái bóng lớn nhất trong lòng nàng.
Nàng cẩn thẩn che giấu, không dám lộ ra ngoài một chút nào.
Chính là bởi vì nàng lo lắng một khi lộ ra, tất cả những thứ bản thân có được đều sẽ mất hết.
Nàng tự cho rằng bản thân làm không tệ, ít nhất so sánh với các đời quân vương của Đại Chu, trong rất nhiều người đó, nàng cũng xứng đáng với vị trí Thiên Tử này.
Nhưng nàng lại là một nữ tử.
Bởi vì thân phận nữ tử, cái gọi là thiên hạ chí tôn của nàng, trong lòng lại ẩn giấu sự tự ti mãnh mẽ.
“Vì sao nữ nhân không thể làm hoàng đế?”
Đột nhiên Diệp Ninh nói.
“Ngươi cho rằng hoàng đế là cái gì? Thật sự là cái gì mà con của ông trời sao? Nực cười!”
Loại thứ như quân quyền là thần trao cho, chẳng qua là chuyện do người thống trị muốn bảo trì chính thống, mà tự tạo nên mà thôi. Thứ này Diệp Ninh không thừa nhận.
Hắn hùng hồn nói.
“Trị vì một quốc gia lớn giống như cầm một con cá nhỏ, thân là đế vương, chuyện cần phải làm chỉ có một, đó là trách nhiệm!”
“Có trách nhiệm với hoàng thất, có trách nhiệm với thần tử, có trách nhiệm với vô số bách tính trong thiên hạ!”
“Nếu như có thể làm được mức không thẹn với lòng, vậy thì chính là minh quân, nếu như có thể mở rộng quốc thổ, lập nên công trạng truyền đời, vậy thì chính là thánh quân!”
Diệp Ninh tiếp tục nói.
“Vì thế, nữ nhân làm hoàng đế, hay là nam nhân làm hoàng đế, đều không phải là chuyện quan trọng nhất.”
“Chuyện quan trọng nhất là nhìn người đó làm như thế nào.”
“Bách tính trong thiên hạ chưa bao giờ quan tâm người ngồi ở trên long ỷ là ai.”
Lời nói này, khiến cho Cơ Minh Nguyệt nghe đến chấn động.
Hóa ra thế mà Diệp Ninh lại nghĩ như thế sao?
Hắn là thật sự không chê trẫm là một nữ nhân sao?
Cơ Minh Nguyệt nằm mơ cũng không ngờ được, thế mà bản thân lại có thể từ chỗ Diệp Ninh nghe được những lời nói này. Nhất thời, nàng vô cùng cảm động, những ủy khuất mà trong quá khứ nàng phải chịu, dường như đều trở nên không còn quan trọng nữa. Hàm răng trắng tuyết của nàng cắn đôi môi mọng, nói.
“Có phải là Diệp đại nhân quan trọng quá rồi không, bách tính sao có thể không quan tâm quân vương là ai chứ?”
Diệp Ninh cười nhàn nhạt, nói.
“Nhưng mà bách tính chính là không quan tâm.”
“Bởi vì đối với bách tính mà nói, cuộc sống đã tiêu hao hết tất cả sức lực của bọn họ, bọn họ quan tâm đào đất tìm kiếm thức ăn, tìm sinh kế ở trong rừng núi, cuộc sống của bọn họ rất khổ.”
“Hơn 90% bọn họ, cả cuộc đời này không thể nào gặp được Thiên Tử, lẽ nào ngươi hy vọng bọn họ giống như người đọc sách, mỗi ngày đều lo lắng quốc gia đại sự sao?”
“Không thể nào, thứ bách tính quan tâm chỉ có một, đó chính là Thiên Tử có thể khiến cho bọn họ ăn no cơm, có thể khiến cho bọn họ được mặc ấm, có thể khiến cho bọn họ có tôn nghiêm hay không!”
“Nếu như Thiên Tử có thể làm được, vậy thì sẽ có được sự ủng hộ phát ra từ nội tâm của bách tính.”
Những lời nói này, nói rất hùng hồn.
Mới đầu nghe, dường như có chút ly kinh phản đạo, nhưng mà trên thực tế, suy nghĩ kỹ càng, lại phát hiện chính là đạo lý này. Cuộc sống của bách tính đã đủ khổ rồi. Cuộc sống khổ như thế, còn phải lo lắng nhiều như vậy, có khả năng sao?
Phần lớn bọn họ, đều không có sức lực nói chuyện, đương nhiên, cũng không có đường để nói.
Quyền nói chuyện ở thế giới này, từ trước đến nay đều nắm trong tay của cường giả, ngay cả người đọc sách cũng chỉ có thể nói chen vào mấy câu, nhưng những thứ này liên quan gì đến bách tính bình thường?
Phần lớn bọn họ, đừng nói là gặp Thiên Tử, ngay cả đến kinh thành cũng chưa từng đến. Bọn họ chỉ hoạt động ở khu vực nhỏ của mình, đây chính là tất cả thế giới của bọn họ.