“Hóa ra Diệp Ninh là thật sự nghĩ như thế.”
Cơ Minh Nguyệt rất chấn động.
Tuy Diệp Ninh không hề nói khoa trương một chữ nào, nhưng lại khiến trong lòng nàng cảm thấy ngọt ngào.
Đúng thế.
Chỉ cần ta làm đủ tốt, thì sẽ không sợ bách tính không ủng hộ ta. Vị trí của ta là tiên hoàng truyền thừa, hợp lý hợp pháp.
Nếu như thiên hạ bách tính đều có thể công nhận ta, vậy thì không cái gì có thể lay chuyển được. Ai nói nữ nhân thì không thể làm hoàng đế?
Những lời nói này của Diệp Ninh, mang đến cho nàng sức mạnh vô hạn.
Nhất thời, ánh mắt nàng nhìn Diệp Ninh cũng trở nên dịu dàng hơn. Một trái tim hận không thể dính lên trên người Diệp Ninh.
Đây chính là nam nhân mà nàng nhìn trúng. Quả nhiên rất phi thường!
Sau đó Diệp Ninh lại tiếp tục nói, lần này đơn thuần chính là tư tâm của bản thân.
“Đối với ta mà nói, nếu như trên long ỷ là một nữ đế, vậy thì càng tốt hơn rồi, nếu như có thể đẹp giống như ngươi, vậy thì lên triều cũng đều trở nên có tư vị hơn.”
Diệp Ninh nói chuyện ít nhiều có mấy phần lỗ mãng.
Hắn cũng là uống say rồi, ừng ực ừng ực, lại uống thêm mấy ngụm nữa. Cả người bay bay như tiên, ánh mắt cũng trở nên mơ hồ.
Đương nhiên trong lòng Cơ Minh Nguyệt rất ngọt ngào.
Ngày hôm nay gặp mặt, rủi ro rất lớn, nhưng mà thu hoạch được rất nhiều. Diệp Ninh giải được nút thắt trong lòng nàng. Còn cho nàng một tín hiệu rõ ràng.
Hóa ra bản thân nàng ở trong lòng đồ xấu xa này, lại thật sự đều là xinh đẹp. Nhất thời nàng trở nên tự tin hơn.
Nàng cười nói.
“Diệp đại nhân thật sự cảm thấy ta đẹp sao?”
Đương nhiên Diệp Ninh đưa ra một đáp án chính xác.
“Đẹp, đương nhiên đẹp, ai nói ngươi không đẹp đều là mù rồi.”
Hắn uống say rồi, lòng bàn chân nóng lên, nên dứt khoát ngâm chân vào bên trong hồ nước nóng. Trái phái hất lên, rất thoải mái.
“Rốt cuộc đẹp như thế nào?”
Cơ Minh Nguyệt sờ sờ gò má nóng hổi của mình, hỏi.
“Đẹp như thế nào?”
Diệp Ninh say đến hai mắt mơ hồ, liếc nàng một cái, rồi nhìn nhìn lên ánh trăng ở trên trời.
“Đẹp.”
“So với ánh trăng còn đẹp hơn, giống như là.
“Vân tưởng y thường hoa tưởng dung.”
“Vân tưởng y thường hoa tưởng dung.”
Chỉ một câu, đã khiến cho Cơ Minh Nguyệt sững sờ.
Trong đôi mắt của nàng ẩn chứa sự dịu dàng như nước, nồng dậm đến gần như có thể chảy ra ngoài. Bài thơ thật hay!
Mây muốn biến thành quần áo, hoa muốn biến thành dung nhan. Đây là nữ nhân có vẻ ngoài như thế nào?
Trời đất ưu ái, vạn vật ưu ái, khiến cho mây ở trên bầu trời, và hoa dưới mặt đất, đều mơ ước được đến gần nàng, một câu thơ mà đã gần như là miêu tả được đỉnh cao của cái đẹp.
Nếu như có người ở bên cạnh, nhất định sẽ chìm đắm vào trong câu thơ này. Càng huống hồ, bài thơ này còn được làm ra vì Cơ Minh Nguyệt.
“Diệp đại nhân, đây là đang làm thơ cho ta sao?”
Nàng mím nhẹ môi, đôi tay nhỏ nắm chặt góc áo, trong đôi mắt tràn ngập sự chờ đợi háo hức. Bài thơ hay, người thật là đẹp.
Chỉ một câu, đã khiến cho nàng cam thấy chuyện nàng làm đáng giá.
Cho dù cả đời này không có người nào nhìn thấy được dung nhan của nàng, vậy thì cũng không sao, vốn dĩ nàng cũng không quan tâm suy nghĩ của người khác, nàng chỉ là muốn để cho Diệp Ninh nhìn thấy.
“Làm thơ, ha ha ha, vậy thì làm thơ.”
Vốn dĩ Diệp Ninh không thơ mộng.
Chỉ là không nghĩ ra được nên miêu tả vẻ đẹp của Cơ Minh Nguyệt như thế nào, nên mới thuận miệng đọc ra. Bây giờ đọc ra một câu, những câu còn lại cũng đã đến bên cổ họng. Nếu đã như thế, vậy thì không bằng thật sự đọc hết ra.
Mượn hơi rượu mạnh, và bầu không khí khiến hắn có hành vi phóng đãng, hắn lắc lư đứng lên, ngước mắt nhìn lên trời.
“Bút đâu!”
Tiếng nói vừa dứt, trời đất giống như là cảm nhận được.
Văn khí dâng trào, lượn lờ bay lên.
Không bao lâu sau, thế mà lại ngưng tụ thành một cây bút lông, rơi vào trong tay của Diệp Ninh. Hắn uống cạn rượu của trong bình, cầm bút lông, nhúng vào trong Hoa Thanh Trì.
Nước trong suốt có thể nhìn thấy đáy, thế mà lại thật sự có màu mực. Khi cầm bút lông lên, còn có một giọt nực rơi xuống.
Đây chính là pháp theo lời nói.
Khi Diệp Ninh muốn làm thơ, cho dù là ông trời cũng muốn phối hợp với hắn, văn khí làm bút, nước hồ làm mực. Hắn dùng trời làm giấy, viết mấy nét trên không trung.
Bút mực nghệch ngoạc, thế mà lại viết ra một câu thơ tuyệt mỹ.
“Vân tưởng y thường hoa tưởng dung.”
Bây giờ đã là ban đêm rồi, mây đã sớm bị màu đen bao trùm, không nhìn rõ nữa.
Nhưng đúng vào lúc khi Diệp Ninh bắt đầu viết, thế mà trên bầu trời lại xuất hiện một đạo ánh sáng.
Phản chiếu những tia sáng nhiều màu, từng đám mây tụ lại, phác họa nên một bộ quần áo sắc sỡ lộng lẫy.
Xung quanh Hoa Thanh Trì, trong bụi cỏ, trên phiến đá xanh, bên cạnh mép hồ, tất cả đều nở ra từng đóa từng đáo hoa mỏng manh xinh đẹp.