Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 433: CHƯƠNG 433: XUÂN PHONG PHẤT HẠM LỘ HOA NÙNG

Những đóa hoa phát triển rất nhanh, nhìn có vẻ mỏng manh, nhưng trên thực tế lại rất kiên cường phá vỡ đá xanh ở trên đỉnh đầu để mọc ra, tranh nhau khoe vẻ đẹp rực rỡ của mình.

Trên mặt đất, hương hoa tràn ngập khắp nơi. Tên bầu trời, những đám mây tuyệt đẹp. Cảnh tượng này, khiến cho Cơ Minh Nguyệt nhìn đến choáng váng.

Văn khí tiếp tục diễn hóa, phác họa ra một nữ tử tuyệt đẹp ở trên không trung. Khuôn mặt xinh đẹp của Cơ Minh Nguyệt đột nhiên đỏ bừng.

Nữ tử này, không phải chính là nàng sao?

Nàng ở trong bức tranh đó, mặc một bộ quần áo do mây tạo thành, đứng ở trong biển hoa, xinh đẹp lấn át hêt tất cả mọi thứ.

“Xuân phong phất hạm lộ hoa nùng.”

Trạng thái của Diệp Ninh loạng choạng, nhưng bút mực lại không mừng. Lúc này, hắn giống như là Lý Bạch phụ thể.

Nhân tài dùng tài năng văn chương của mình chần động Hoa Hạ hàng ngàng năm, đang ở một thế giới khác, dùng phương thức của bản thân mình, thể hiện ra tài năng thiên cổ của mình.

Vẻ đẹp của Cơ Minh Nguyệt, giống như một bông hoa mẫu đơn đọng sương dưới làn gió xuân ấm áp. Văn khí đó phác họa nên giai nhân trở nên vô cùng sống động.

Trong biển hoa, khoe nụ cười.

Nụ cười này, mang theo sự quý khí trời sinh.

Giống như là trong chớp mắt đã nắm bắt được sự quyến rũ của Cơ Minh Nguyệt vậy. Một bông hoa trời sinh tuyệt mỹ, phú quý trong nhân gian!

Đến ngay cả Cơ Minh Nguyệt, cũng cảm nhận được sự kinh ngạc trước nay chưa từng có.

“Ta thật sự đẹp như thế sao?”

Nhất thời, ngay cả bản thân nàng cũng có chút mơ hồ.

Rốt cuộc là nàng thật sự đẹp đến mức độ đó, hay vẻ đẹp này là do dòng thơ dưới nét bút của Diệp Ninh ban cho. Nó khiến nàng, đẹp đến mức bản thân cũng cảm thấy xa lạ.

Đồng thời, hương vị ngọt ngào trong lòng nàng, giống như là núi lửa phun trào. Diệp Ninh làm thơ cho ta!

Nàng ngây ngốc nghĩ.

Từ trước đến nay chưa bao giờ nghĩ, thế mà có một ngày Diệp Ninh lại làm thơ cho nàng.

Không chỉ làm thơ, hơn nữa còn làm hay như thế, bài thơ này xuất hiện, những mỹ nhân xuất hiện ở trong các bài thơ khác, đều bị mờ đi.

Tài khí dần trào.

Trực tiếp xông thẳng lên trời, giống như là muốn tranh cao thấp với ánh trăng trên bầu trời vậy. Rất nhiều người ngẩng đầu, giống như là nhìn thấy hai vầng trăng.

Một vầng trăng sáng treo trên cao, lạnh lùng mà dịu dàng.

Một cái khác lại hoàn toàn là do tài khí ngưng tụ, ở trên không trung phản chiếu toàn bộ mặt đất.

“Tài hoa của người nào, thế mà lại có thể đạt đến trình độ nào?

“Tài khí hóa thành ánh trăng, lẽ nào là có bài thơ truyền thiên hạ xuất thế rồi sao?”

“Trời ạ, vậy thì đúng thật là việc quan trọng của văn đàn ta mà!”

Bên ngoài cung điện, có không ít đại thần nâng ly chúc mừng, nói trời nói đất. Nhưng vào lúc này, tất cả đều dừng hành động ở trong tay lại.

Bọn họ nhìn lên trên trời. Giống như là nhìn thấy một thần thoại vậy.

Người như thế nào, mà lại có tài năng cao đến mức độ này? Ngưỡng vọng, nhất định phải ngưỡng vọng!

“Mau tìm được người này!”

Các Đại Nho đều điên rồi.

Một dịp trọng đại như vậy, bọn họ sao có thể bỏ lỡ được? Tất nhiên là tìm kiếm giống như là phát điên rồi.

Mà bên bờ của Hoa Thanh Trì.

Bước chân của Diệp Ninh càng lúc càng nặng nề, nhưng cả người vẫn thích nhúc nhích, thiếu chút nữa trượt chân, ngã xuống nước.

May mà Cơ Minh Nguyệt nhanh tay kéo lại.

Sau đó ánh mắt hai người đối nhau.

Cơ Minh Nguyệt ngượng ngùng cúi đầu. Trái tim của Diệp Ninh cũng lỡ một nhịp.

Nhất là vào khoảnh khắc Cơ Minh Nguyệt dịu dàng cúi đầu, giống như là một đóa hoa sen ở trong bước xấu hổ bị gió thổi nhẹ, đẹp đến mức khiến cho nhân gian đều mất sắc.

Đột nhiên Diệp Ninh cảm thấy, bài thơ này viết đúng rồi.

Trong thiên hạ này ngoài trừ Cơ Minh Nguyệt, còn ai có thể xứng đáng với bài thơ này?

Vừa suy nghĩ như thế, hắn tiếp tục nhấc bút, viết nốt hai câu cuối cùng.

“Nhược phi quần ngọc sơn đầu kiến, Hội hướng dao đài nguyệt hạ phùng.”

Nếu như không phải trên núi tiên Quần Ngọc mới có thể gặp được tiên tử xinh đẹp, thì nhất định chỉ có dưới ánh trăng trên Dao Đài mới có thể gặp được nữ thần tiên. Vẻ đẹp như thế, đã sớm không phải là người trong nhân gian.

Nếu như không phải tiên tử hạ phàm, thì còn có thể giải thích như thế nào?

Viết xong hai câu cuối cùng, từng vết mực còn chưa khô hết, lúc này tất cả đều toát ra mùi mực tươi mát. Mùi mực bay đi, truyền khắp toàn bộ hoàng cung.

Tí tách. Tí tách.

Những vết mực chảy dọc từng chữ, từng chút từng chút một rơi xuống.

Màu sắc của Hoa Thanh Trì, càng ngày càng đen, đến cuối cùng, đã hoàn toàn biến thành hồ mực. Mà những chữ đó, lại giống như là tinh linh vậy, có sự sống.

Chúng bay lên, nhảy múa quanh người Cơ Minh Nguyệt. Điệu múa này, cũng lây nhiễm sang Cơ Minh Nguyệt.

Nàng giơ tay lên, quay vòng tròn trên mặt đất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!