Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 434: CHƯƠNG 434: XUÂN PHONG PHẤT HẠM LỘ HOA NÙNG (2)

Văn khí phác họa ra nữ tử tuyệt mỹ, cũng đang làm hành động giống hệt như nàng. Một người ở trên bầu trời, một người ở dưới mặt đất, vừa đúng lúc trở thành hồi ứng chân thực.

Lúc này, ít nhất có bốn năm loại dị tượng cùng lúc xuất hiện. Nhưng Diệp Ninh và Cơ Minh Nguyệt đều không chú ý đến.

Cơ Minh Nguyệt hoàn toàn chìm đắm vào trong niềm hạnh phúc.

Bài thơ này của Diệp Ninh, khiến cho nàng say sưa hơn bao giờ hết. Mà Diệp Ninh, lại hoàn toàn say rồi.

Bất ngờ nằm ngã xuống đất, cả người nằm thành chữ “đại”. Không bao lâu sau, tiếng ngáy như sấm.

“Là bên phía Hoa Thanh Trì!”

“Ta ngửi thấy mùi mực!”

“Đi, mau đi xem xem.”

Lúc này, các Đại Nho nhanh chóng phát hiện ra nơi xảy ra dị tượng. Đội quân hùng mạnh nhanh chóng đi lên.

Khương Thanh Uyển âm thầm ở trong bóng tối quan sát đương nhiên đưa ra phản ứng, trong nháy mắt, bà đã đến bên người Cơ Minh Nguyệt.

“Bệ hạ, nên đi rồi.”

Cơ Minh Nguyệt lập tức thanh tỉnh.

Nàng cúi đầu, nhìn Diệp Ninh đã ngủ say, khóe miệng lộ ra nụ cười. Nụ cười này, không hề phức tạp một chút nào, chính là vui vẻ đơn thuần.

“Dì Khương, người nhìn thấy chưa?”

Nàng hỏi.

“Cái gì?”

Khương Thanh Uyển sửng sốt.

“Hắn làm thơ cho ta rồi, bài thơ này thật sự rất hay, rất hay rất hay!”

Cơ Minh Nguyệt nhìn những chữ đang nghịch ngợm nhảy xung quanh mình.

Sau đó, dường như chúng hiểu được, lại bay lên trên không trung, tạo thành một bài “Thanh bình điệu.” Trong trời đất, có giọng nói thần tiên truyền lại, giống như là có một tiên tử, đang ca hát ở trên không trung.

Những gì nàng hát, chính là bài “Thanh bình điệu” này.

“Thanh bình điệu” là một bài thơ nhạc phủ tiêu chuẩn. Đặc điểm của nhạc phủ, chính là có thể hát.

Khương Thanh Uyên nghe, quả nhiên cũng mê mẩn, bà nhìn những chữ được xếp ngay ngắn ở trên không trung, trong đôi mắt có một chút thất thần.

Quả thật rất đẹp.

Nhưng đúng là nên rời đi rồi.

Khương Thanh Uyển dẫn theo Cơ Minh Nguyệt, nhanh chóng rời khỏi hiện trường.

Chân trước vừa đi, chân sau các Đại Nho dẫn theo quan lại đi đến. Đập vào mắt của bọn họ, đương nhiên là bài thơ ở trên không trung.

“Vân tưởng y thường hoa tưởng dung, Xuân phong phất hạm lộ hoa nùng.”

“Nhược phi quần ngọc sơn đầu kiến, Hội hướng dao đài nguyệt hạ phùng.”

Mọi người không kìm chế được đọc lên.

Sau đó đã nhận phải trùng kích cực mạnh.

“Bài thơ hay!”

“Bài thơ này giống như là đang viết về nữ nhân.”

“Nhưng mà trên thế gian này có người tuyệt sắc như thế sao?”

Mọi người lộ ra thần sắc thích thú.

Bài thơ này đã khơi dậy sự tò mò của tất cả mọi người.

Nếu như thế gian thật sự có mỹ nữ tuyệt sắc như thế, bọn họ cũng sẽ không có suy nghĩ quá phận nào, chỉ là muốn gặp một chút, gặp một lần là được rồi.

“Hóa ra là Diệp đại nhân làm thơ, thảo nào như thế.”

Có người phát hiện Diệp Ninh đang nằm ở dưới mặt đất ngủ rất say.

Chỉ trong chớp mắt, có không ít người cảm thấy mọi chuyện đã trở nên hợp lý.

“Ta nói là ai, lại có thể làm ra được thơ truyền thiên hạ, hóa ra là Diệp đại nhân.”

“Lúc trước Diệp đại nhân còn nói không có linh cảm, bây giờ say rồi, ở bên cạnh Hoa Thanh Trì, thế mà lại bùng nổ lãng mạn!”

“Thơ rượu phong lưu, là màu sắc thật sự!”

Mọi người không nhịn được khen ngợi.

Bài thơ này thật sự quá hay rồi.

Có người nhìn thấy Hoa Thanh Trì biến thành hồ mực, cầm bút lông lúc nào cũng mang theo bên người ra thử. Phát hiện thế mà nước mực ở trong hồ lại dùng được.

Khi dùng loại mực này, đầu óc thanh tỉnh, suy nghĩ nhanh nhạy, so với lúc trước nhìn thêm mấy phần tài khí. Vậy thì hồ mực này ở đâu ra?

Nhìn những dòng chữ còn lem luốc mực, rất nhiều người không khỏi choáng váng.

“Văn khí làm bút, nước hồ làm mực, viết xong mọt bài thơ, vết mực nhỏ vào trong hồ, thế mà lại tạo thành hồ mực…”

Có không ít người tự lẩm bẩm, ánh mắt nhìn về phía Diệp Ninh, trong chớp mắt trở nên nhiệt tình.

Cái gì là thiên cổ phong lưu? Đây chính là thiên cổ phong lưu!

Vậy thì vấn đề đến rồi.

Bài thơ tuyệt đẹp này, rốt cuộc là đang viết ai?

Nàng ấy thật sự tồn tại trên thế gian này, hay là do Diệp Ninh tưởng tượng ra khi say? Vấn đề này, khiến rất trong lòng rất nhiều người giống như là bị hàng trăm móng vuốt cào vào vậy.

Diệp Ninh cũng là như thế.

Sau khi thanh tỉnh, sau khi biết được những chuyện xảy ra, cả người hắn đều ngây người.

“Rốt cuộc ta đã làm cái gì?”

Diệp Ninh rất muốn hỏi thử, đã xảy ra chuyện gì rồi?

Hắn có một loại cảm giác, vừa mới ngủ dậy đã xảy ra chuyện gây ra sóng gió khắp toàn thành.

Tất cả mọi người đều đang nói chuyện hắn say rượu làm thơ, trong mơ đã gặp tiên tử ở trên Nguyệt Cung, viết ra bài thơ truyền thiên hạ. Hồ mực cho đến bây giờ vẫn còn tỏa ra mùi hương thơm thoang thoảng của mực, chính là chứng cứ.

Ngay cả Thái Hướng Cao cũng hào hứng chạy đến, lập tức hỏi.

“Diệp huynh, bài thơ tối hôm qua huynh làm thật sự rất hay, bài thơ này xuất hiện, trong thiên hạ này còn người nào dám động bút viết về mỹ nữ? Có điều ta rất tò mò, lúc đó huynh thật sự mơ thấy gặp tiên tử ở Nguyệt Cung sao?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!