Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 435: CHƯƠNG 435: CHÚC QUÂN BÌNH AN

Thái Hướng Cao rất khao khát tìm hiểu kiến thức.

Diệp Ninh day day thái dương, bởi vì say rượu nên dẫn đến ký ức có chút hỗn loạn, các loại cảnh tượng ùa về. Gặp tiên tử ở Nguyệt Cung?

Đương nhiên đây chỉ là một cách nói tu từ.

Trên mặt trăng có Nguyệt Cung hay không, trong Nguyệt Cung có tiên tử hay không, đây đều là ẩn số không biết được, càng đừng nói đến tiên tử Nguyệt Cung hạ phàm. Trên thực tế, lời giải thích thật sự cho cách nói này là Diệp Ninh uống say rồi, xuất hiện ảo giác, tưởng tượng ra một mỹ nữ tuyệt thế như vậy. Chỉ có điều nói như thế thì quá không văn nhã, vì thế đã đổi một cách nói văn nhã hơn mà thôi.

Nhưng cách nói này Diệp Ninh rất không muốn chấp nhận. Ảo giác? Nó thật sự không giống ảo giác.

Trong ký tức mơ hồ của hắn vẫn còn nhớ chuyện tối ngày hôm qua, chuyện đó chân thật như thế.

Nữ tử đó, còn mang rượu cho hắn.

“Đây không phải là ảo giác, có lẽ là có người này thật!”

Diệp Ninh rất khẳng định nói.

“Cái gì?”

Thái Hướng Cao lộ ra thần sắc ngạc nhiên.

“Trên thế gian này thật sự có mỹ nữ tuyệt thế như trong bài thơ nói sao?”

Hắn ta cảm thấy không thể tin được, chủ yếu là nữ tử như thế, không thể nào không có một chút danh tiếng nào. Càng huống hồ nàng còn xuất hiện ở trong cung.

“Ta hoài nghi nàng ấy là Quý phi nương nương.”

Diệp Ninh đưa ra phán đoán.

Tối qua hắn chính là nghĩ như thế, cảnh tượng đó, thời gian đó, có thể xuất hiện ở đó, có lẽ cũng chỉ có Quý Phi ở trong cung. Ngoài ra, không có cách lý giải nào khác.

Nhưng câu này vừa nói ra, sắc mặt Thái Hướng Cao trở nên rất ngượng ngùng.

Hắn ta nhìn Diệp Ninh, thở dài nói.

“Xem ra quả nhiên là ảo giác?”

Diệp Ninh: “???”

Hắn muốn tiểu tử này nói rõ ràng.

Thái Hướng Cao bất lực. Diệp huynh à, cái gì cũng tốt, chính là có những lúc quá bất cẩn với những chuyện khác mà thôi, thân là thần tử, lẽ nào ngay cả chuyện của Thiên Tử cũng không biết gì sao?

Hắn lắc đầu, nói.

“Bệ hạ căn bản không có phi tử, từ khi ngài ấy đăng cơ đến bây giờ, đừng nói là Quý Phi, ngay cả Hậu Cung cũng là trống rỗng!”

Trong chớp mắt Diệp Ninh bối rối.

“Chuyện đó sao có thể?”

Nữ nhân tối hôm nay, chân thật như thế. Cho đến bây giờ Diệp Ninh còn nhớ rõ dung mạo của nàng ấy.

Sao có thể là ảo giác được?

“Lúc trước, bệ hạ vẫn luôn không có ý định nạp phi, trên triều đình khắp nơi đều là gian thần, cũng không có ai nhắc đến chuyện này, bệ hạ không chịu nạp phi, sớm muộn cũng sẽ xảy ra loạn, ngài ấy không gấp gáp, đương nhiên các gian thần cũng không gấp, nhưng mà đến bây giờ, triều đường đã có dáng vẻ mới, đương nhiên các vị đại nhân cũng bắt đầu quan tâm chuyện nhà của bệ hạ… Tục ngữ nói, có ba chuyện bất hiếu, không có con cái là lớn nhất, không có trữ quân, không có Hoàng Hậu, bất luận nói như thế nào, cũng không phải là một chuyện hợp lý.”

Nói đến đây, Thái Hướng Cao cũng là dáng vẻ lo lắng.

“Có điều bệ hạ đối với ám chỉ trong sáng ngoài tối của các vị đại nhân, lại là vẫn luôn không đưa ra câu trả lời chính xác, cũng không biết rốt cuộc ngài ấy có ý định gì.”

Thân là thần tử Đại Chu, đương nhiên Thái Hướng Cao cũng mong muốn nhanh chóng có một trữ quân. Điều này đối với quốc gia mà nói, thật sự là quá quan trọng rồi.

Một trữ quân xuất sắc, có rất nhiều lúc có thể mang đến cho người khác vô vàn hy vọng.

“Vì thế, bệ hạ là thật sự không có phi tử?”

Diệp Ninh hỏi.

“Thật sự không có.”

Thái Hướng Cao rất khẳng định, đây là chuyện mà mọi người ai cũng biết.

Diệp Ninh: “…”

Si!

Lẽ nào thật sự là ảo giác của ta?

Rượu đó mạnh đến mức, có thể khiến cho người khác xuất hiện ảo giác?

Hơn nữa ảo giác đó quá chân thực, không chỉ khiến cho hắn cảm thấy chân thực, còn có thể ở trong trạng thái say rượu viết ra một bài thơ. Không thể tin được!

Chuyện này truyền đi rất nhanh, đã là chuyện khắp kinh thành đều biết. Đây là chuyện không thể tránh được.

Bởi vì loại chuyện này đối với văn nhân mà nói, tuyệt đối được coi là một chuyện phong nhã, say rượu trong đêm, gặp được tiên tử Nguyệt Cung ở trong mơ, sau đó viết ra bài thơ truyền thiên hạ, mực rơi xuống Hoa Thanh Trì, thế mà lại khiến cho hồ nước nóng biến thành hồ mực.

Chuyện này được người khác nói đến vô cùng thích thú, được coi là thiên cổ phong lưu.

Rất rõ ràng, lại thêm rất nhiều ánh sáng cho Diệp Ninh. Nhưng Diệp Ninh không hề quan tâm những điều này.

Chuyện hắn thật sự quan tâm là, nếu như nữ nhân ngày hôm qua không phải là phi tử, vậy thì rốt cuộc là ai? Đúng thế, hắn vẫn chưa hoàn toàn tin đó chỉ là ảo giác.

Trong lòng vẫn luôn có một giọng nói nói với hắn, tất cả những điều đó đều thật sự tồn tại.

Diệp Ninh nửa tin nửa ngờ, đi ra khỏi phòng, mọi người của Viện giám sát đã chuẩn bị xong rồi. Hắn buộc kiếm Phương Chính ở bên hông, dùng một tay ấn vào chuôi kiếm, nói.

“Xuất phát!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!