Sau này sẽ có thời gian tìm hiểu rõ chuyện tối ngày hôm qua rốt cuộc là thật hay chỉ là ảo giác. Nhưng mà chuyện quan trọng bây giờ, rất rõ ràng là phát binh đi Tính Châu.
Ba ngàn Thần Cơ Doanh và năm trăm Thiên Long Vệ đã ở bên ngoài đợi một lúc lâu rồi, cùng với đội ngũ của Viện giám sát, tạo thành một con rồng dài hùng mạnh, đi ra từ cổng thành phía nam, khói bụi cuộn lên mù mịt, chỉ trong chớp mắt đã biến mất không thấy bóng dáng.
Trong hoàng cung, ở trên tòa nhà cao nhất của cung đên, Cơ Minh Nguyệt mặc hoàng bào rộng rãi, đứng ở phía xa nhìn đội ngũ đang rời đi. Trong đôi mắt của nàng, chứa đựng một sự dịu dàng không thể xóa nhòa.
Trải qua chuyện tối ngày hôm qua, rất nhiều nút thắt trong lòng nàng đã được gỡ bỏ. Hóa ra Diệp Ninh không hề ghét nàng.
Hơn nữa, còn rất tán thưởng dung mạo thật sự của nàng.
“Vân tưởng y thường hoa tưởng dung, Xuân phong phất hạm lộ hoa nồng. Nhược phi quần ngọc sơn đầu kiến, hội hướng dao đài nguyệt hạ phùng.”
“Hay cho câu gặp mỹ nhân dưới ánh trăng, hay cho câu đi ngàn dặm để gặp tiên tử Nguyệt Cung.”
“Bây giờ khắp thành đều đang nghị luận chuyện tiên tử Nguyệt Cung, lại không có người nào biết, cái gọi là tiên tử Nguyệt Cung, hóa ra chính là bệ hạ.”
Khương Thanh Uyển cười nói.
Đương nhiên bà rất vui.
Tối ngày hôm qua để cho Cơ Minh Nguyệt dùng dung mạo thật để gặp Diệp Ninh chính là bởi vì để cho nàng hóa giải nút thắt trong lòng. Xác định xem rốt cuộc Diệp Ninh có cảm giác gì đối với nàng không.
Đương nhiên kết quả không cần nói cũng rõ. Nếu như không có cảm giác, cũng không thể nào viết ra được kiệt tác lưu truyền đẹp như tranh vẽ như vậy.
“Dì Khương.”
Mặt Cơ Minh Nguyệt đỏ ửng, có chút giận dỗi. Nàng thật sự rất xấu hổ khi nhắc đến chuyện này.
Tuy nàng rất thích loại tán thưởng này, nhưng mà khi người khác nhắc đến nó, trong lòng vẫn là có chút ngượng ngùng.
Đặc biệt là khi nhớ đến cảnh tượng tối ngày hôm qua, nếu như tối hôm qua nàng đi chậm một bước, thì rất có khả năng bị các đại thần gặp được. Vậy thì chuyện vui lớn rồi.
Bây giờ nghĩ lại, vẫn thấy có chút sợ hãi.
“Được rồi, ta không nhắc nữa.”
Khương Thanh Uyển làm dấu hiệu im lặng, sau đó cười hỏi.
“Bây giờ có phải là bệ hạ đã rõ, rốt cuộc có cần gả cho Diệp đại nhân hay không.”
Cơ Minh Nguyệt lắc đầu.
“Không cần?”
Khương Thanh Uyển chau mày.
“Không phải, nếu như không gả cho hắn, ta còn còn có thể gả cho ai đây?”
Trong đôi mắt Cơ Minh Nguyệt tràn ngập sự dịu dàng, chậm rãi nói.
“Mọi người nói đúng, chỉ gặp Diệp Ninh một lần là cả đời khó quên, đúng thật là như thế.”
Chuyện tối ngày hôm qua, đã chứng minh sự phong lưu thiên cổ của Diệp Ninh.
Nhưng đồng thời cũng mang đến sự cảm động lớn nhất cuộc đời này của nàng.
Lần đầu tiên dùng dung nhan thật gặp người khác, đã nhận được một quà tặng không ngờ được như thế. Điều này thật sự là khiến nàng cảm nhận được sự tốt đẹp vô hạn.
Thậm chí là được ưu ái mà sợ hãi.
Dù sao lúc trước, thái độ của Diệp Ninh đối với nàng không được tốt lắm.
Nhớ đến lời nói của Diệp Ninh tối ngày hôm qua, đồ xấu xa đó, đúng thật tên không đàng hoàng, thế mà lại muốn nàng ngồi trên long ỷ, nói là bổ mắt. Phi!
Lời nói đáng ghét, nhưng Cơ Minh Nguyệt lại cười đến mắt híp thành vầng trăng khuyết.
Cho dù nàng không nói rõ ràng, nhưng đã âm thầm có ý không phải là Diệp Ninh thì nhất định không gả. Điều này ngược lại khiến cho Khương Thanh Uyển vẫn luôn cố gắng mai mối hai người có chút lo lắng.
Bởi vì loại thứ như tình cảm, là phải đến từ hai bên. Một bên quá chủ động, thì rất có khả năng bị tổn thương.
…
Bà là người nhìn Cơ Minh Nguyệt lớn lên, lo lắng nhất là Cơ Minh Nguyệt bị tổn thương, vì thế khi nhìn thấy sự việc thật sự sắp thành, ngược lại bà có chút lo trước lo sau, nói.
“Có lẽ bệ hạ có thể suy nghĩ thêm một chút, có lẽ Diệp đại nhân rất thích dung mạo vốn có của người, nhưng chưa chắc đã có thể chấp nhận thân phận của người. Lòng yêu thích cái đẹp, người nào cũng có.”
Nhưng nếu như mỹ nhân này biến thành Thiên Tử, vậy thì sẽ có chút thay đổi rồi.
Vì thế ngược lại bà có chút do dự.
Hy vọng Cơ Minh Nguyệt đừng quá gấp gáp đưa ra quyết định, có lẽ có thể tiếp xúc thêm một chút nữa xem xem.
“Sao khi chuyện này đến điểm cuối, ngược lại dì Khương lại dao động rồi?”
Cơ Minh Nguyệt cảm thấy có chút buồn cười, nhưng nàng ít nhất có thể cảm nhận được cảm xúc vi diệu của Khương Thanh uyển, vì thế an ủi nói.
“Dì Khương yên tâm, Diệp Ninh không phải là người cố chấp không thay đổi, tối hôm qua hắn nói với ta, người ngồi trên long ỷ là nam hay nữ, đều không quan trọng.”
“Quan trọng là không phải xem Thiên Tử là ai, mà là nhìn Thiên Tử đã làm cái gì.”
“Nếu như có thể khiến cho bách tính ăn no, mặc ấm, sống có tôn nghiêm, vậy thì chính là Thiên Tử tốt.”
Lời nói này mang đến cho Cơ Minh Nguyệt sức mạnh rất lớn.