“Đó là bởi vì, sát tinh này không phải là thứ gì tốt, các vị đại nhân đều là người tốt, ta không muốn hắn mang xui xẻo đến cho các vị đại nhân, nên mới đánh hắn.”
Nam tử đánh người lý lẽ hùng hồn, thậm chí còn đề nghị.
“Đại nhân đừng cho hắn cơm ăn, để cho hắn đói chết, hắn chết rồi, đối với tất cả mọi người mà nói đều là một chuyện tốt.”
Trần Thiệu Chính chau mày nói.
“Bị các ngươi tiếp tục đánh nữa, vậy thì hắn thật sự sẽ bị đánh chết.”
Người đánh người còn nở một nụ cười khổ.
“Nếu thật sự dễ dàng đánh chết hắn như thế thì tốt rồi, có trời mới biết tiểu tử này là người như thế nào, trước sau bị đánh cũng không biết bao nhiêu lần, nhưng chính là không đánh chết được, xem ra ông trời cũng muốn để cho hắn sống trên đời này để làm hại người khác.”
Mọi người thở dài.
Đúng thật là người tốt không sống lâu, kẻ xấu sống ngàn năm. Người như thế này, sống không phải chính là làm hại người khác sao? Nhưng đánh lại đánh không chết, thì có thể làm thế nào?
“Diệp huynh, huynh xem…”
Từ trước đến nay Thái Hướng Cao không phải rất tin loại chuyện này. Nhưng lúc này vẫn là cảm thấy có chút tà môn.
Nhiều người đều nói như thế, không thể nào là nói dối. Lẽ nào người này thật sự là thiên sát cô tinh (mệnh sinh ra đã cô độc, khắc người khác)?
Vốn dĩ chuyến đi này của bọn họ đã có nguy hiểm rất lớn.
Có lẽ thật sự là nên giữ khoảng cách với người này mới đúng.
Nhưng mà Diệp Ninh lại không nói gì, hắn nhìn nam nhân đó, trong mắt trong ngập sự tò mò.
“Thế mà trên thế giới còn có loại người này?”
…
Tên ta là Nam Cung Lương Nhân. Tu hành năm ngàn năm.
Khi ta vừa mới bước chân lên con đường tu hành, ta đã thể hiện ra thiên phú kinh người. Sư tôn cho rằng ta là thiên tài tuyệt thế độc nhất vô nhị. Ta không phụ lại sự dạy dỗ của sư tôn, chưa đến trăm tuổi, đã bước vào Thiên Vấn Cảnh, phá vỡ một loạt kỷ lục trên con đường tu hành. Từ đó về sau, tu hành của ta chỉ cần bộc phát là không thu lại được.
Chỉ dùng năm ngàn năm, đã trở thành Tiên Quân. Tiên Quân, có tư cách nắm giữ một khu vực.
Nơi ta chưởng quản, chính là Hắc Thủy Vực.
Hắc Thủy Vực là đại vực của tên giới, nằm ở phía đông biển Vô Tận. Trong Hắc Thủy Vực, có chục vạn tông môn lớn nhỏ.
Bọn họ đều tôn kính gọi ta là Vực Chủ.
Nhưng con người ta, không quan tâm những hư vinh này, ta cảm nhận sâu sắc được con đường tu hành không dễ, ghi nhớ ân tình lúc trước của sư tôn đối với ta.
Vì thế sau khi trở thành Tiên Quân, chuyện đầu tiên mà ta làm, chính là đón sư tôn đến đây, cùng hưởng phú quý với ta. Những năm nay sư tôn cũng không hề nhàn rỗi, lúc ta không ở đó, ông ấy thu nhận một nữ đệ tử, cũng chính là sư muội của ta. Nữ đệ tử đó tên là Lý Yên Nhiên, tuy không có vẻ ngoài tuyệt mỹ, nhưng mà tính cách ôn hòa, khiêm tốn nhã nhặn.
Sư tôn nói với ta, bao nhiêu năm nay, ta tu hành cô độc, bây giờ đến cảnh giới Tiên Quân, cũng nên dừng lại, hưởng thụ một chút cuộc sống. Người nói hai chữ Lương Nhân ở trong tên của ta, đối ứng với sư muội.
Sư muội cũng nói, ta là người có duyên với nàng.
Vì thế dưới sự chủ trì của sư tôn, ta cùng với sư muội kết thành đạo lữ.
Sau khi kết thành đạo lữ, ta dần dần có tình cảm với sư muội, đối với sư muội cũng càng ngày càng tin tưởng.
Thiên phú tu hành của nàng không tốt, ta lo lắng tương lai tuổi thọ ngắn, không thể cùng với ta thiên trường địa cửu. Vì thế ta đi khắp tiên giới, tìm kiếm bảo vật có thể nâng cao tư chất.
Còn có, tuổi tác của sư tôn cũng lớn rồi, tuổi thọ của người cũng không còn nhiều, ta cần phải đi tìm thiên tài địa bào có thể kéo dài tuổi thọ.
Nhưng bất luận là bảo vật kéo dài tuổi thọ hay là nâng cao tư chất, đều rất khó có được, bình thường chỉ có thể tồn tại ở nơi cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng không thành vấn đề, ta vì sư tôn, vì Yên nhiên, tình nguyện mạo hiểm.
Kể từ đó, ta ra vào cấm địa các nơi, chịu nhiều vết thương, tìm kiếm bảo vật cho sư tôn và Yên Nhiên. Hai người họ không muốn ta đi, ngăn cản mấy lần.
Ta nói với hai người họ, ta coi bọn họ là người nhà, vì người nhà, ta tình nguyện làm bất kỳ chuyện gì.
Cuối cùng có một lần, vì để tìm được “Nghiệt Long Thảo” có thể cải thiện nâng cao được rất lớn tư chất của Yên Nhiên, ta bị hắc long bảo vệ linh dược làm trọng thương, thiếu chút nữa mất mạng.
Nhưng may mắn, ta vẫn là thành công rồi, ta kéo lê tấm thân bị trọng thương, trở về Hắc Thủy Vực. Nhìn thấy ta bị trọng thương trở về, Yên Nhiên khóc, nàng nói ta không nên liều mạng như thế.
Ta nói với nàng: “Đồ ngốc, không sao cả, ta tình nguyện.”
Ta không thể nào nhìn sư tôn và Yên Nhiên tương lai già rồi chết.