Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 444: CHƯƠNG 444: LÒNG TỐT ĐẾN BẤT NGỜ (3)

Nếu như ngay cả hai người họ ta cũng không bảo vệ được, vậy thì ta còn tu tiên cái gì? Tu hành đạo gì? Lần này bị thương rất nặng, ta bắt buộc phải bế quan.

Trước khi bế quan, sư tôn đích thân luyện mấy viên đan dược, giúp đỡ ta trị thương. Ta không nghĩ nhiều, trực tiếp uống chúng.

Nhưng trong lúc bế quan, lại nhiều lần sinh ra tâm ma, mấy lần đến thời khắc quan trọng, lại đột nhiên bị tâm ma cắt ngang. Vết thương của ta không khỏi, ngược lại càng thêm nghiêm trọng hơn.

Đúng vào lúc này, sư tôn và Yên Nhiên xông vào.

Vốn dĩ ta cho rằng, bọn họ là lo lắng cho an toàn của ta, nên mới làm như thế. Nhưng điều không ngờ được là, thế mà bọn họ lại mang theo ác ý đến.

Sư tôn đắc ý nói với ta, đan dược mà ông ấy đưa ta là “Tử Âm Đan” mà nhiều năm trước ông ấy lấy được ở trong di tích. Đan dược này mang theo sức mạnh nguyền rủa rất mạnh, cho dù là Tiên Quân uống vào, cũng sẽ bị trúng lời nguyền, khó mà giải thoát.

Ta không thể tin được, lớn tiếng chất vấn vì sao ông ấy lại làm như thế.

Sư tôn nói với ta, ngay từ lúc bắt đầu, ta chỉ là một con cờ của ông ấy mà thôi.

Ông ấy nhìn trúng tư chất tuyệt thế của ta, lúc ban đầu bồi dưỡng ta, thật ra chính là vì ngày hôm nay.

Hóa ra, ông ấy là truyền nhân của Ma Tông chưa bị tiêu diêt, trên người có “pháp thuật đoạt xá vô thượng”. Ta tương đương với viên thuốc quý mà ông ấy gieo trồng, đợi đến khi hoàn toàn chín muồi, ông ấy sẽ đến hái.

Ta vĩnh viễn không thể nào quên được, gương mặt hung dữ khi đó của sư tôn.

Ông ấy nói với ta, tất cả mọi thứ của ta đều sẽ biến thành của ông ấy, thân thể của ta, tu vi của ta, thân phận Vực Chủ của ta! Ta không thể nào chấp nhận được, đau đớn nhìn về phía Yên Nhiên.

Nàng là đạo lữ sớm tối bên nhau với ta!

Nhưng mà Yên Nhiên cvàng khiến ta thất vọng hơn, nàng căn bản không phải là đệ tử của sư tôn, nàng là con gái của sư tôn! Cha con hai người liên hợp lại gài bẫy, chính là vì để mưu hại ta.

Nói xong những điều này, nàng cầm tiên khí mà ta tặng, dứt khoát đâm về phía ta. Khoảnh khắc đó, ta vô cùng tức giận.

Hóa ra cái gọi là người nhà, đều chỉ là một trò cười.

Ngay từ lúc bắt đầu, bọn họ chỉ là muốn mạng của ta mà thôi.

Ta cảm thấy ta chính là trò cưới lớn nhất trong thiên hạ này, vì hai người này, thế mà lại nhiều lần xông vào cấm địa. Nhưng bọn họ vẫn là coi thường ta.

Ta có thể đi đến ngày hôm nay, trở thành Tiên Quân, không hề đơn giản như bọn họ tưởng tượng. Ta không chỉ có một con át chủ bài cứu mạng.

Những con át chủ bài cứu mạng này, cho dù là sư tôn và nữ nhân ta tin tưởng nhất, ta cũng chưa từng nói. Không ngờ được, nó thật sự đã cứu tính mạng của ta.

Ta dùng hết tất cả át chủ bài của mình, lết thân thể tàn tạ, giết ngược lại bọn họ.

Nhưng sức mạnh lời nguyền của Tử Âm Đan bộc phát, khiến cho ta vốn dĩ hồn phách bị trọng thương càng thêm nứt ra từng mảnh. Ta cũng đã đến bờ vực của cái chết.

Nhưng có lẽ là ông trời không tuyệt đường sống của con người, một tia tàn hồn không tan, thế mà ta lại lưu lạc đến hạ giới. Dưới tiên giới, vốn dĩ có rất nhiều thế giới.

Ta ở thế giới này được trùng sinh.

Nhưng trên tàn hồn của ta vẫn như trước mang theo một chút sức mạnh lời nguyền. Phàm là người tiếp xúc với ta, đều sẽ bị phản phệ. Rất nhiều người đều bởi vì ta mà chết.

Vì thế ta cố ý tránh né mọi người, ta không muốn hại người.

Ta ăn mặc rách rưới, cả người bốc ra mùi hôi thối, sở dĩ ta như thế, chính là muốn cách xa tất cả mọi người. Cứ như thế, ta đã trở thành dị loại, sao chổi, ôn thần, tai tinh,… trong mắt mọi người.

Không có người nào tình nguyện chấp nhận ta, cho dù bây giờ sức mạnh lời nguyền ở trên người ta đã biến mất rồi.

Nhưng mà thế gian này đã không còn một chút lòng tốt nào nữa.

Nhưng không sao cả, ta không trách bất kỳ ai.

Trái tim của ta vốn đã chết rồi, ta gặp phải sự phản bội, có lẽ đã sớm nên chết ở tiên giới, mà không phải là trùng sinh ở đây.

Bây giờ, Tính Châu gặp phải hạn hán nghiêm trọng, ta biết là bởi vì cái gì, ngày hôm đó ta nhìn thấy quái vật gây hạn hán đi vào trong khu vực này, rất rõ ràng đây là do con người làm.

Nhưng ta không muốn ngăn cản, bây giờ, ta không muốn làm cái gì, chỉ muốn giống như một cái xác sống, một ngày nào đó chết đi, đó chính là giải thoát cho ta.

Ta bước đi không mục đích, không biết vì sao, lại đụng phải đám người lưu dân và quan phủ này. Lưu dân cho rằng ta sẽ mang đến vận xui cho các quan lão gia có lòng tốt, không cho ta đến gần, còn đánh ta. Ta đã quen rồi.

Ta dự định rời đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!