Vốn dĩ ta không thuộc về thế giới này, có lẽ chết đi trong im lặng, mới là kết cục mà ta nên có. Chim không hót, gió thổi mệt rồi im lặng, vậy thì dùng bóng đen phủ lên cho ta, để cho ra vĩnh viễn ra đi.
Nhưng mà không thể ngờ được, sau khi biết được chuyện của ta, đại nhân dẫn đầu đội ngũ kia, thế mà lại đưa tay ra với ta, dịu dàng nói một câu.
“Sau này ngươi đi theo ta đi!”
Nam Cung Lương Nhân không thể tin được ngẩng đầu lên, trong khe hở của mái tóc bết dính hôi thối lộ ra ánh mắt khó có thể tin được. Hắn nhìn thấy cái gì.
Hắn nhìn thấy Diệp Ninh đưa tay ra.
Cùng với nụ cười dịu dàng ở trên mặt, không có bất kỳ một tia ghét bỏ nào, thậm chí giống như là nhìn thấy bảo bối vậy. Điều này khiến hắn ngây ra.
Cùng lúc ngây người không chỉ có hắn, còn có đám người ở xung quanh.
“Diệp đại nhân, hắn ta là thiên sát cô tinh, nếu như ngài dây dưa với hắn, nhất định sẽ xui xẻo!”
“Đúng thế, nhẹ thì bị thương, nặng thì mất mạng!”
“Tất cả những người có quan hệ với hắn ta, đều không có kết cục tốt!”
Bách tính nhao nhao lên tiếng khuyên.
Trong mắt của bọn họ, Diệp Ninh là một vị quan tốt hiếm có.
Một vị quan tốt, không nên bị tên ôn thần này làm hại.
Vì thế bọn họ cố hết sức ngăn cản, muốn Diệp Ninh đừng để ý đến Nam Cung Lương Nhân. Bản thân Nam Cung Lương Nhân cũng nghĩ như thế.
Hắn đã sớm quen với việc bị người khác khinh bỉ, xa lánh và chán ghét, sự nhiệt tình của Diệp Ninh, ngược lại khiến hắn cảm thấy rất khó chịu. Đương nhiên hắn không phải ôn thần.
Khi vừa mới đến hạ giới, sức mạnh lời nguyền còn chưa tiêu tán hết, lúc đó đúng thật là đã liên lụy mấy người. Nhưng sau đó, hắn đã cố ý giữ khoảng cách với mọi người. Nhưng không có tác dụng gì.
Danh tiếng ôn thần của hắn đã truyền ra ngoài rồi, tất cả mọi người gặp phải chuyện xấu gì, phản ứng đầu tiên chính là cảm thấy bị hắn hại.
Bò ở trong nhà bệnh chết trách hắn.
Đi ra ngoài ngã đập đầu trách hắn.
Ngay cả đi ra ngoài không nhặt được tiền, cũng trách hắn.
Điều này căn bản chính là không nói lý.
Dần dần hắn đã nhìn thấu nhân gian.
Chỉ cảm thấy trong trời đất này tràn ngập sự ác ý, tà niệm vô cùng vô tận đã nhấn chìm hắn.
“Diệp huynh, vẫn là cần phải suy nghĩ đến lộ trình phía sau, vốn dĩ chuyến đi lần này của chúng ta đã khắp nơi nguy hiểm, không nên gây thêm chuyện nữa.”
Thái Hướng Cao lên tiếng khuyên.
Chuyến này đi đến Tính Châu, vốn dĩ đã phải gánh vác áp lực cực lớn.
Kết quả còn mang theo một thiên sát cô tinh, đây không phải là tự tăng thêm độ khó cho bản thân sao? Còn về việc Nam Cung Lương Nhân có phải là thiên sát cô tinh hay không.
Đối với chuyện này, Thái Hướng Cao không bình luận gì, nhưng hắn ta cảm thấy, người không thể không tin tà, đối với chuyện này thà rằng tin có còn hơn là không tin.
“Nếu như Diệp đại nhân cảm thấy tên này đáng thương, hay là tìm một nơi, sắp xếp thỏa đáng cho hắn, đây đã là tận tình tận nghĩa rồi, không cần thiết phải dẫn hắn ta theo bên người.”
Trần Thiệu Chính cũng nói.
Mọi người ngươi một câu, ta một câu.
Giống như nhận Nam Cung Lương Nhân là một chuyện không thể tha thứ được. Điều này khiến cho Nam Cung Lương Nhân cười tự giễu.
Quả nhiên vẫn là như thế. Có điều cũng đúng.
Trong thế giới loài người vốn dĩ nên là như thế.
Hắn ta kéo lê tấm thân nặng trĩu, muốn rời đi.
Nhưng đúng vào lúc này, đột nhiên Diệp Ninh lại vươn tay ra, dường như không quan tâm mùi hôi thối bẩn thiểu trên người hắn ta, một tay kéo lấy cánh tay của hắn ta.
“Đừng đi.”
Diệp Ninh nói.
Nam Cung Lương Nhân sững người.
Bàn tay của Diệp Ninh, truyền đến cho hắn một cảm giác ấm áp.
Hắn ta nhìn thấy đôi mắt tràn ngập thành ý của Diệp Ninh.
Trong đôi mắt này truyền đạt ra ý, khiến cho hắn cảm thấy mơ hồ. Giống như là, Diệp Ninh rất mong muốn hắn ở lại vậy.
Trên thực tế, Diệp Ninh đúng là vô cùng mong muốn như vậy. Hắn đã nghe hết lời mọi người nói rồi. Người này đúng là một ôn thần. Sao chổi. Thiên sát vô tinh.
Ừm, dù sao nói cái gì cũng được. Nhưng như thế thì sao? Nực cười. Ta còn sợ chết cái gì?
Điều ta không sợ nhất, chính là chết!
Ta chỉ sợ bản thân không chết được!
Thiên sát cô tinh tốt, thiên sát cô tinh nói rõ hắn ta có thể khắc chết người bên cạnh mình, vậy thì ta dẫn hắn ta theo bên người, không phải là sớm muộn gì hắn ta cũng sẽ hại ta chết sao?
Diệp Ninh cảm thấy bản thân đúng thật là người thông minh nhất thiên hạ này.
Tính Châu, đầu tiên chính là một cái bẫy nguy hiểm nhằm vào hắn, hắn phải chống đỡ nguy hiểm rất lớn. Nhưng nó vẫn có chỗ an toàn.
Bởi vì lúc trước Diệp Ninh đã trải qua vô số lần nhìn mọi chuyện có vẻ chắc chắn sẽ chết, nhưng mà đến cuối cùng lại sống sót. Vì thế, hắn nhất định phải cố gắng bù đắp!