Vì thế, Thái Hướng Cao theo bản năng không thích đáp án này, hắn ta đặt hy vọng lên con đường thứ hai, cả mặt đầy vẻ mong chờ, hỏi.
“Vậy thì cách thứ hai thì sao?”
Diệp Ninh hít một hơi thật sâu.
“Cách thứ hai, cải cách!”
Lương Huyện Lệnh tranh trả lời.
“Cải cách là gì?”
Diệp Ninh thâm trầm nói.
“Thay đổi pháp luật của tổ tông, vận mệnh của các thế gia!”
“Về cơ bản, kéo gần khoảng cách giữa con người với con người.”
“Mở mang trí tuệ của người dân, chấp pháp công bằng, giải phóng năng suất lao động.”
Diệp Ninh chỉ đơn giản nhắc đến ba điểm.
Thành thật mà nói, có rất nhiều việc phải làm. Nhưng cơm phải ăn từng miếng từng miếng một.
Một lúc hắn nói quá nhiều, Thái Hướng Cao cũng không hiểu được.
Nhưng trên thực tế, chính là ba điểm này, đã khiến cho Thái Hướng Cao chấn động. Ví dụ như về phần mở mang trí tuệ của người dân.
Đã vi phạm quan niệm đã có của Nho gia.
Thánh Nhân đã từng nói, có thể khiến cho dân hiểu, nhưng không thể để cho dân biết.
Ý nghĩa rất đơn giản, phải mụ dân, không thể để cho lão bách tính biết quá nhiều. Tư tâm càng nhiều, càng có khả năng xuất hiện loạn lạc.
Nhưng Diệp Ninh lại muốn mở mang trí tuệ người dân.
Không có gì để nghi ngờ, đây là một chuyện xưa nay chưa từng có, nếu như truyền ra ngoài, toàn bộ Nho Môn đều sẽ chấn động. Nhưng Thái Hướng Cao tình nguyện kiên định ủng hộ Diệp Ninh.
Bởi vì chiêu trò mụ dân này, đã được lịch sử nghiệm chứng vô số lần, nó không có tác dụng. Thánh Nhân cũng không nhất định đều là đúng.
Nếu như không đúng, vậy thì vì sao không thể thay đổi chứ? Trong lòng Lương Huyện Lệnh vô cùng phức tạp.
Những lời Diệp Ninh nói, khiến cho hắn ta vừa chấn động, vừa sợ hãi, nhưng lại có một lòng khao khát. Nếu như được, thật sự muốn nhìn xem, rốt cuộc Diệp Ninh có thể xây dựng được thế giới như thế nào. Đáng tiếc!
Trên người ta có tội lớn.
Hắn ta biết kết cục của bản thân đã được định trước rồi.
Lúc này trong lòng chỉ có sự ngưỡng mộ vô hạn với Thái Hướng Cao.
“Nếu như năm đó khi ta lạc đường, gặp được Điệp dại nhân, vẫn còn là bộ dáng như hiện tại sao?”
Hắn ta khẽ thở dài một tiếng.
Lúc này hối hận thì đã muộn rồi.
Diệp Ninh dẫn theo Viện giám sát, bắt đầu tấn công tất cả các huyện thành của quận Bạch Thủy.
Những tình báo mà lúc trước hắn thu thập được, từ khẩu cung của Lương Huyện Lệnh, từ cuộc điều tra của Viện giám sát, từ miêu tả của lưu dân, biết được ai là người đáng tội chết nhất, ai tuy có tội, nhưng không đến mức chết.
Đương nghiên, cũng có một hai nhà lương thiện, không hề hại dân, ngược lại đối với bách tính khá tốt. Nhưng loại hào cường này rất ít.
Phần lớn, đều giống với Lưu gia, làm hết mọi chuyện xấu, tội ác tày trời.
Một hơi quét sạch tất cả các thế gia, thân sĩ, hào cường, địa chủ trong các huyện thành của quận Bạch Thủy.
Diệp Ninh có được số lượng lương tiền đáng kinh người.
Nói không khách khí thì, cho dù nạn dân của quận Bạch Thủy có tăng gấp đôi, dùng để chấn tai cũng là có thừa. Từ đó có thể thấy được, rốt cuộc những người này giàu có đến mức độ nào.
Rất nhanh tin tức đã truyền khắp quận Bạch Thủy. Sau đó, vô người người không ngồi yên được nữa.
“Tên họ Diệp kia hắn muốn làm cái gì!?”
Nói thật, đối với những nhân vật lớn của quận Bạch Thủy mà nói.
Việc Diệp Ninh và Lý gia tranh đấu với nhau, đó là chuyện của bọn họ. Thần tiên đánh nhau, bọn họ không dự định tham gia vào.
Chỉ muốn mở to mắt đứng ngoài xem náo nhiệt.
Nhưng kết quả thì sao, không ngờ được là, Diệp Ninh này không nói võ đức, không đi đấu ngươi sống ta chết với Lý gia, thế mà lại ở lỳ quận Bạch Thủy không đi.
Đây là có ý gì?
Ở thì cũng ở đi, nhưng vấn đề là, Diệp Ninh còn không nghỉ ngơi, các huyện của quận Bạch Thủy nhiều thế gia hào cường như thế. Cũng có rất nhiều bạn bè, thông gia, môn sinh của bọn họ.
Cứ như thế bị Viện giám sát xét nhà.
Những hạt lương thực trắng muốt, chất thành núi, cứ như thế để cho những tên lấm lem bùn đất kia được lợi rồi. Người của quận Bạch Thủy nhìn cũng đau lòng.
Cho dù là chấn tai, cũng rất ít người làm việc như Diệp Ninh, làm gì có người nào cho lão bách tính ăn cơm trắng chứ? Trong cháo loãng trộn thêm ít cát, có cái ăn, sống là được rồi.
Chỉ cần mọi người không bị đói chết, vậy thì cũng coi như là một chính sách hay.
Nói lệch rồi, quay lại chủ đề chính, sắc mặt của tất cả mọi người đều nghiêm túc. Bởi vì bọn họ cũng cảm nhận được sự uy hiếp cực lớn.
Thế gia và hào cường ở các huyện đều gặp nạn, vậy thì Diệp Ninh có khi nào sẽ tìm đến bọn họ không?
“Rốt cuộc Diệp Ninh muốn làm cái gì, ta cho rằng đã rất rõ ràng rồi.”
Dương gia của quận Bạch Thủy, là thế gia lớn nhất ở nơi này, cũng là một lãnh tụ trong các thế tộc.
Gia chủ đương nhiệm Dương Hồng mặc một thân quần áo trắng, tướng mạo đoan trăng, chắc rằng khi còn trẻ cũng là một mỹ nam phiên phiên công tử. Tuổi của hắn ta không lớn, mười mấy năm trước, còn là Lại Bộ Thượng Thư của kinh thành.