Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 461: CHƯƠNG 461: AI LÀM MƯA LÀM GIÓ NHƯ THẾ?

Chỉ có điều, ở thế đạo này, triều đình đối với khống chế thiên hạ cũng là có hạn, cái gọi là thiên quan Lại Bộ của hắn ta, làm cũng không sảng khoái, còn không bằng trở về quê, làm một bá chủ, sống cuộc sống tiêu sái.

Vì thế hắn ta dùng lý do thủ hiếu, từ quan về quê. Chỉ chớp mắt, đã đến ngày hôm nay.

Lúc trước, cuộc sống của hắn ta rất thoải mái, ở quận Bạch Thủy rộng ba mẫu này, hắn ta có quyền uy tuyệt đối. Qua lại với hào cường, ai không cho hắn ta ba phần thể diện?

Cho dù là Quận Thủ của quận Bạch Thủy, ở trước mặt hắn ta, cũng phải dùng tư thế của vãn bối. Điều này khiến hắn rất đắc ý.

Cho đến ngày hôm nay.

Dương Hồng giơ một tay lên, gầm hét cuồng loạn.

“Diệp Ninh, đều nói hắn có tư thái Thánh Hiền, hôm nay mới biết được, mắt thấy là thật, tai nghe là giả, người này đúng thật là phần tử cặn bã của văn nhân.”

“Các vị đều đã nghe chưa? Đã nghe chưa? Trần gia, Lưu gia, Tống gia,… đều là những gia chủ lương thiện thư gia nhiều đời, đều chết dưới đao binh!”

“Diệp Ninh đáng chết này, dùng lý do phạm tội, tự ý giết người xét nhà, hành động như thế, nhìn khắp vạn năm của Đại Chu, từ trước đến giờ hiếm có kẻ nào bạo ngược như thế! Hắn như thế, còn có thể dưỡng ra chính khí cuồn cuộn? Người như thế, hắn cũng đáng làm Giám Chính Viện giám sát?”

Hắn ta gầm thét như muốn nứt cổ họng, phát ra giọng nói khè khè. Có thể thấy được hắn ta tức giận như thế nào.

Nhưng ở trong sự tức giận này, lại ẩn giấu một nỗi sợ hãi sâu sắc.

Đúng thế, là sợ hãi.

Diệp Ninh quá ác.

Một tay cầm đao, một tay cầm tội trạng, tìm đến từng nhà từng nhà một. Binh đi qua như lược!

Nghĩ đến những thế gia, hào cường đó, chỉ chớp mắt đã rơi vào kết cục bị diệt cả nhà. Dương Hồng có thể không sợ sao?

Rõ ràng Diệp Ninh là điên rồi, muốn giết những con cừu béo thế tộc, để chấn tai nạn dân. Mà hắn ta, Dương gia, chính là con cừu béo nhất của quận Bạch Thủy!

Diệp Ninh sẽ bỏ qua cho hắn ta sao?

Những người có mặt ở đây, cũng có lo lắng giống như hắn ta.

Nhất thời, ai cũng đỏ mắt, đứng lên nói.

“Dương huynh nói đúng, tên họ Diệp đó, thật sự là không phải con người!”

“Thế mà hắn lại dám ra tay với thế tộc, lẽ nào hắn không biết đạo lý không trừng phạt đại phu (chỉ quan lại đức cao vọng trọng) sao? Mạng của những kẻ chân lấm tay bùn đó cũng là mạng? Vì sao hắn lại vì những kẻ chân lấm tay bùn đó mà chống đối chúng ta?”

“Thiên hạ không có đạo lý như thế, cho dù hắn muốn cướp, cho dù muốn giết người, chúng ta tuyệt đối không thể ngồi yên chờ chết!”

Đứng trước ranh giới sống chết.

Mọi người bùng nổ sự đoàn kết trước nay chưa từng có. Cái gì mà tâm tư nhỏ, trong chớp mắt đều không tồn tại nữa. Phải sống trước đã.

Bây giờ xem ra, thế gia hào cường của quận Bạch Thủy đều rất đoàn kết, chuyện của nhà bọn họ bọn họ cũng tự biết.

Thế gia của những huyện thành khác bởi vì phạm pháp mà bị xét nhà, bọn họ làm càng quá đáng hơn, nếu như rơi vào trong tay Diệp Ninh, sẽ không tránh được kết cục cả nhà bị diệt.

Vì thế, nhất định phải phản kháng.

Nhưng vấn đề đến rồi, phản kháng như thế nào?

Bản thân Diệp Ninh là một Đại Nho lúc nào cũng có khả năng bước vào cảnh giới Bán Thánh. Sau đó hắn còn mang theo không ít cao thủ.

Còn có Thiên Long Vệ, Thần Cơ Doanh. Không nhiều người, nhưng đều là tinh nhuệ.

Chỉ dựa vào bọn họ triệu tập gia nô đi liều mạng, vậy thì nhất định không thể nào, bọn họ một mặt sợ uy danh của Diệp Ninh, nhưng mặt khác lại nhất định phải làm cái gì đó.

Nghĩ đến đây, Dương Hồng đưa ra chủ ý.

“Đi, đi tìm Vương Quận Thủ!”

Các thế tộc, hào cường, hùng hùng hổ hổ tìm đến Vương Quận Thủ. Vương Quận Thủ cũng giống với bọn họ, cũng đang ở trong nhà ăn ngủ không yên.

Ông ta cũng lo lắng Diệp Ninh tìm đến cửa, lại không có dũng khí chống lại Diệp Ninh.

Bây giờ các thế tộc bảo ông ta dẫn đầu binh của quận chống lại Diệp Ninh, thiếu chút nữa dọa cho bị ngã bệnh.

“Nói bừa, bản quan sao có thể chống lại Diệp đại nhân, ngài ấy là Giám Chính Viện giám sát!”

Sắc mặt Vương Quận Thủ trắng bệch.

Ông ta không phải kẻ ngốc, kiên quyết không đồng ý.

Nếu như ông ta thật sự dám làm chuyện này, vậy thì không phải tội chết, cũng sẽ biến thành tội chết.

“Nếu như Viện giám sát đến quận thành, đại nhân cho rằng bản thân có thể thoát được kiếp này sao?”

Dương Hồng buồn bực nói.

“Có lẽ trong lòng Vương đại nhân rất rõ, duỗi đầu ra cũng nằm ở trong đao, rụt đầu lại cũng nằm ở trên đao, nếu như đã như thế, còn không bằng cược một ván.”

Vương Quận Thủ có chút động lòng.

Nhưng ông ta vẫn như trước không có dũng khí chống lại Diệp Ninh, lắc đầu nói.

“Ta không có thực lực chống lại Diệp Ninh.”

Chỉ một chút binh lực của quận Bạch Thủy, sao chống lại được Diệp Ninh? Đó không phải trò cười sao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!