Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 471: CHƯƠNG 471: DIÊM VƯƠNG SỐNG NÊN ĂN CHAY RỒI

Khi nói câu này, chính khí cuồn cuộn trên người Diệp Ninh tiếp tục không ngừng lấp lánh, khiến cho hắn giống như Thánh Hiền giáng thế. Tất cả mọi người nhìn hắn, đều cảm nhận được một cỗ khí tức chính khí.

“Dẫn đi!”

Nhưng Diệp Ninh lại không nói nhiều lời. Trực tiếp hạ lệnh.

Bây giờ mọi chuyện đã rất rõ ràng rồi, gương mặt thật của Dương Hồng và Dương gia, rốt cuộc là như thế nào, trong lòng tất cả mọi người đều tự hiểu. Người của Viện giám sát không hề khách khí khống chế Dương Hồng, sau đó bắt đầu xét nhà.

Đây là hành động bình thường.

Lúc trước Viện giám sát đã làm rất nhiều lần, quen tay hay việc. Nhìn đồ vật của nhà mình từng vật từng vật một bị chuyển ra ngoài. Sắc mặt Dương Hồng như tro tàn.

Sau đó tất cả bách tính nhìn thấy một cảnh tượng khiến bọn họ cả đời không bao giờ quên.

Mới bắt đầu bọn họ cảm thấy Dương gia rất có tiền, sống cuộc sống khác với bọn họ. Sau đó đi vào Dương gia, mới phát hiện bản thân thiếu khuyết sức tưởng tượng.

Nhưng mà đến khi tịch thu hết tài sản của Dương gia, bọn họ lại lần nữa cảm nhận được chấn động. Đồ cổ, thư pháp, vàng bạc, ngọc bích và những thứ có giá trị khác.

Chất đầy một trăm xe!

Những lượng vàng, thỏi bạc, được xếp ngăn nắp chất đầy hai căn phòng. Ngân phiếu, khế đất, càng là dày cả một sấp.

Nhưng đây còn không tính là cái gì.

Viện giám sát phát hiện mấy cái mật thất.

Trong mật thất, mới là nơi cất giấu đồ tốt thật sự, ở bên trong đó tùy tiện một kiện bảo vật, cũng là giá trị liên thành. Bách tính gần như nhìn đến ngây ngốc.

Đợi đến khi lương thực của Dương gia dùng bao tải được khiêng từng bao từng bao ra, chất thành một đống núi nhỏ, bọn họ đã tê liệt rồi. Nhưng đây vẫn như trước còn chưa phải kết thúc.

Trong nhà Dương gia tích trữ lương thực còn chưa được coi là nhiều, lương thực thật sự trong nhà hắn ta, đều cất giấu ở trong nông trang bên ngoài thành. Đó mới là cái đầu lớn.

Trên thực tế đây cũng là hành động bình thường của thế tộc, gần như nhà nhà người người đều có thói quen tích trữ lương thực, không chỉ là bản năng keo kiệt, mà còn là đầu cơ trục lợi.

Thế đạo này, dao động giá cả lương thực rất lớn, có những lúc giá cao, bọn họ nhân cơ hội bán đi, kiếm một khoản lớn.

Đương nhiên, bọn họ bạn đi bình thường đều là gạo cũ, gạo mới đều dùng để bản thân ăn. Dương gia quận Bạch Thủy, là đại gia tộc chân chính.

Nội tình của bọn họ, thật sự là khiến cho tất cả mọi người đều cảm thấy chấn động. Nhưng điều càng chấn động hơn, vẫn là những tội trạng mà Dương gia phạm phải.

Viện giám sát đã thu thập được tội trạng của tất cả trên dưới Dương gia phạm phải, ngoại trừ con trai nhỏ nhất của Dương Hồng ra, người khác bị tội nhẹ nhất, ít nhất cũng là tội danh lưu đày biên cương.

Điều này rất khó tin, gần như có thể nói Dương gia đã thối nát rồi. Nhưng đây thật ra chính là trạng thái bình thường.

Còn về phần Dương Hồng mãi đến cuối cùng, cũng không cảm thấy bản thân sai cái gì, hắn ta đầu tóc rối bù, tay chân bị xích lại, nhìn Diệp Ninh với ánh mắt oán độc.

“Dương mỗ cũng coi như là bị giết rồi, nhưng chuyện này sẽ không kết thúc, ngươi cứ đợi đi, phiền toái lớn còn đang chờ ngươi!”

“Ngươi đắc tối với thân sĩ thiên hạ, thân sĩ nhất định sẽ âm ĩ lên, đợi đến khi bọn họ gây náo loạn, chính là lúc ngươi tiêu đời!”

“Ha ha ha, mất đi lòng của thân sĩ, quốc vận nhất định sẽ sụp đổ, Diệp Ninh, ngươi đây là đang tự tìm đường chết!”

Dương Hồng cười lớn.

Cười sự thê thảm của bản thân.

Nhưng càng nhiều hơn là đang cười kết cục tương lai của Diệp Ninh.

Chuyện ở đây rất nhanh đã được truyền ra ngoài, họ Diệp có bản lĩnh giết hết tất cả thân sĩ, nếu như không thể giết sạch, thân sĩ nhất định sẽ gây ầm ĩ.

Sau khi nội bộ lục đục, khí vận của Đại Chu nhất định sẽ giảm sút. Nhưng Diệp Ninh lại không hề lo lắng, hắn cho rằng nhìn Dương Hồng với ánh mắt thâm sâu.

“Vậy thì đợi xem kịch hay đi.”

Diệp Ninh chỉ huy mọi người, tiếp tục sét nhà của hào cường ở các nơi.

Con cháu của những nhà hào cường của quận Bạch Thủy, mạnh hơn nhiều so với thế tộc ở trong huyện. Gần như trong chớp mắt khiến cho lương tiền trong tay Diệp Ninh tăng gấp đôi.

Không thể không nói, có chút thái quá.

Thế giới này béo bở càng nhiều, kết cấu xã hội khép kín hơn, vì thế những thế tộc này càng kiếm được nhiều hơn. Lời nói của Diệp Ninh, khiến cho Dương Hồng sửng sốt.

Cái gì mà đợi xem kịch hay? Lẽ nào hắn không giết ta?

Nếu như giết ta, ta còn xem kịch hay như thế nào?

Si!

Hắn ta hít một hơi khí lạnh.

Lẽ nào Diệp Ninh không dự định giết hắn? Nhưng Điều này sao có thể?

Tội trạng của hắn ta, đủ để Diệp Ninh chém hắn ta một trăm lần.

Chính là bởi vì cảm thấy bản thân nhất định sẽ chết, vì thế lúc trước Dương Hồng mới cuồng loạn như vậy, không quan tâm tất cả. Theo suy nghĩ của hắn, dù sao lão tử cũng phải chết, ta còn sợ ngươi cái gì?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!