Nhưng bây giờ lời nói của Diệp Ninh rõ ràng là còn có chỗ thay đổi.
Điều này đã cho hắn ta hy vọng. Cũng khiến cho hắn ta ngậm miệng lại.
Chỉ cần nhìn thấy khả năng có thể sống, hắn ta so với bất kỳ người nào đều ngoan ngoãn hơn. Chuyện tiếp theo đây xảy ra, càng khiến cho phán đoán của hắn ta thêm chắc chắn.
Bởi vì hắn ta hát hiện, những thế tộc hào cường khác trong quận, cũng đều không chết.
Ngoại trừ người khác bởi vì phản kháng bị giết chết tại chỗ ra, tất cả những người giơ tay chịu trói, thế mà toàn bộ đều còn sống.
“Dương huynh, rốt cuộc tên họ Diệp kia có ý đồ gì?”
Một tộc trưởng thế tộc chán nản nói, đặt cùng với nhau, bị trông coi không quá chặt chẽ, vì thế có thể nói chuyện.
“Nhìn ý tứ, hình như là không dự định giết chúng ta.”
Dương Hồng nói ra phán đoán trong lòng.
“Đây là vì sao?”
Mọi người không hiểu.
Những thế tộc ở các huyện khác, sau khi xác định tội trạng, Viện giám sát trực tiếp phán xét. Nên giết thì giết, nên bắt thì bắt.
Dù sao không hề mềm tay chút nào.
Không có lý do gì Diệp Ninh giữ thể diện như thế này, đến lượt bọn họ lại khoan hồng rồi. Dương Hồng lắc đầu, hắn làm sao biết được tâm tư của Diệp Ninh.
Chỉ có thể cầu nguyện ở trong lòng.
Nhưng có lẽ là lời cầu nguyện của hắn đã thật sự có tác dụng.
Mấy canh giờ sau, Diệp Ninh dẫn theo người đến đây, nhàn nhạt nói.
“Cởi trói.”
Lập tức một đám người đi lên, cởi trói cho bọn họ.
Mọi người sau khi có được tự do, nhưng mà không có ai dám có hành động gì, mà là hai mặt nhìn nhau.
“Diệp đại nhân, ngài đây là có ý gì?”
Dương Hồng rất khách khí hỏi.
Nhìn thấy hy vọng được sống, hắn ta không dám la hét nữa, chỉ sợ kích thích đến Diệp Ninh.
“Rất đơn giản, ta muốn thả các ngươi đi.”
Diệp Ninh cười nhẹ một tiếng, nói.
“Thả chúng ta đi?”
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Bao gồm cả bên phía Viện giám sát. Bọn họ cũng đều lộ ra thần sắc nghi hoặc.
Chúng ta tốn nhiều sức như thế, bắt được một đám tội ác tày trời này, lẽ nào cứ như thế thả bọn họ đi?
“Diệp đại nhân đừng nói đùa.”
Trong lòng Dương Hồng rất kích động, nhưng mà bề ngoài lại đang cố gắng kìm chế.
“Sao thế, các ngươi không muốn đi?”
Diệp Ninh nhàn nhạt hỏi.
“Đương nhiên không phải, chỉ là Diệp đại nhân không có lý do thả chúng ta đi?”
Dương Hồng nói.
“Nhưng ta chính là tâm tình tốt, muốn tha cho các ngươi, đương nhiên, nếu như các ngươi không chịu đi, cũng có thể ở lại.”
Diệp Ninh bình tĩnh nói.
Câu trả lời này, rõ ràng không thể khiến người khác tin được. Nhưng mà, khát vọng tự do đã thôi thúc bọn họ. Có người thăm dò bước ra một bước.
Không người nào ngăn cản.
Sau đó bước đi càng ngày càng lớn, càng ngày càng lớn.
Đợi đến khi bọn họ phát hiện, sau khi bản thân thật sự có được tự do, lại trực tiếp buông thả bản thân, tung bay chạy xông ra ngoài. Đám người Dương Hồng một đường xông ra bên ngoài, mới phát hiện rất nhiều người đang đợi bọn họ.
Có gia quyến của bọn họ, có quản gia của bọn họ, có nộ hộc, gia đinh hộ viện,… của bọn họ, thậm chí là đầu bếp.
Thế mà Viện giám sát lại thật sự không ra tay, chỉ là sau khi cướp lương tiền của bọn họ, thì không giết người. Điều này khiến cho bọn họ cảm thấy vô cùng không thể tin được.
“Diệp Ninh này, lẽ nào là thay đổi tính rồi?”
“Sao có thể, Diêm Vương sống còn có thể thay đổi ăn chay rồi?”
“Không cần để ý đến hắn, chúng ta ra khỏi thành trước!”
Có gia quyến và gia đinh hộ viện, trong lòng mọi người có tự tin. Hợp thành một con rồng dài, đi ra khỏi thành.
Ra khỏi thành, còn cảm thấy không an toàn, một hơi đi mười dặm, mới dừng lại nghỉ ngơi.
Điều này chủ yếu là bởi vì xương cốt của những lão gia sống trong nhung lụa này, đi bộ có chút mệt, nếu không còn có thể chạy xa hơn. Bọn họ nhìn về phía quận Bạch Thủy, tất cả đều lộ ra thần sắc vui vẻ cho phần đời còn lại sau khi gặp tai họa.
“Diệp Ninh, không ngờ được thế mà ngươi lại ngu ngốc đến mức độ này, ngươi sẽ không cho rằng tha cho chúng ta có thể khiến cho chúng ta cảm kích ngươi chứ!”
Sắc mặt Dương Hồng hung dữ, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Chỉ cần Dương mỗ ta còn có một hơi thở, ta nhất định sẽ không chết không thôi với ngươi!”
Những thế tộc hào cường khác nhao nhao lên tiếng, có chung mối hận.
“Chúng ta cũng là như thế!”
“Tên hộ Diệp kia làm điều ngang ngược, khiến người ta chịu oan ức, chúng ta không đội trời chung với hắn!”
“Ta bây giờ sẽ đi liên lạc với bạn bè, môn sinh, ta muốn cá chết lưới rách với tên họ Diệp đó!”
Mắt của các thế tộc hào cường đều đỏ lên.
Mối thù này quá lớn.
Nhà mình khó khăn lắm, mấy đời tích lũy mới có được được những căn cơ đó, thế mà cứ như thế bị Diệp Ninh lấy sạch rồi. Bọn họ có thể nhịn được cục tức này sao?
Đương nhiên là muốn nghĩ cách báo thù.