Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 476: CHƯƠNG 476: NAM CUNG LƯƠNG NHÂN TA XIN THỀ

Những bách tính ngoan ngoãn giống như con cừu này, thế mà lại bị kích phất nhiệt huyết, lớn gan bắt đầu phản kháng thế tộc hào cường. Cảnh tượng này, chỉ lấy riêng ra xem, dường như không hề đáng ngạc nhiên.

Nhưng nếu như kết hợp với lúc trước, thì không thể không khiến người khác thấy chấn động.

Nói thật, lúc trước nhìn các thế gia đại tộc trở về quận Bạch Thủy, gần như không hề tốn sức, đã lấy lại được thứ đồ của bản thân. Trong lòng mọi người trở nên lạnh giá.

Có cảm giác, dường như bản thân là đang làm chuyện vô ích vậy.

Những bách tính không có khí phách, thấp hèn đến bụi đất này, thật sự đáng để cho bọn họ tốn công sức sao? Nếu như đáng giá, vậy thì vì sao lại thể hiện ra không có tôn nghiêm như thế?

Đám người Dương Hồng đã không phải là cao môn đại tộc rồi, bọn họ là người có tội! Lẽ nào một đám tội nhân, cũng có thể ức hiếp các ngươi sao?

Không thể không nói, lúc trước mọi người nhìn thấy cảnh tượng này, đúng là khiến cho bọn họ cảm thấy bức bối. Nhưng bây giờ, tất cả đều đã thay đổi rồi.

Sắc mặt Lương Huyện Lệnh đã thay đổi, cuối cùng lộ ra một nụ cười khổ.

“Diệp đại nhân, ngài đây là muốn đánh thức nhiệt huyết của bách tính.”

Hắn ta dần dần hiểu được nỗi khổ của Diệp Ninh.

“Không sai, đây chính là kết quả mà ta muốn nhìn thấy, mục đích của ta, chính là đánh thức nhiệt huyết trong lòng bách tính, ta muốn bọn họ biết được, bọn họ cũng là người, cũng là có máu có thịt, không thiếu cái gì so với các thế gia đại tộc!”

Diệp Ninh hít một hơi thật sâu, hắn lộ ra một nụ cười. Cuối cùng, hắn nhìn đã nhìn thấy cảnh tượng mà hắn muốn nhìn thấy nhất.

“Thế gia đại tộc thích nhất là treo đạo lý đường đường chính chính ở bên miệng, nói cái gì mà Thiên Tử phạm pháp tội như thứ dân, nhưng mà trong lòng tất cả mọi người đều hiểu rõ, giữa người và người là khác biệt, rất nhiều tội trạng, đặt ở trên người bách tính, chính là tội chết, đặt ở trên người các cao môn đại tộc, đó chính là phạt một ly rượu.”

“Đây chính là hiện thực, tàn khốc mà lạnh lùng, vì thế ta nói, thế giới này bệnh rồi, phương thức vận hành của thế giới không nên là như thế này, người ở thế giới này, bị chia thành ba tầng lớp rõ ràng.”

“Bách tính, chính là không ở trong dòng chảy, nhưng hôm nay ta chính là muốn để cho bọn họ biết, không có cái gì vốn dĩ nên như thế, một người, muốn có được thứ gì, dựa vào bố thí, dựa vào cầu xin, là vĩnh viễn không được, nhất định phải tranh, cướp, phải dám nói lên tiếng nói của bản thân!”

Từ trước đến nay Diệp Ninh đều không yêu cầu cái gì tuyệt đối công bằng.

Cho dù là kiếp trước bản thân đến xã hội hiện đại, cũng còn xa mới đạt đến bước tuyệt đối công bằng. Đây không phải là xã hội xấu, mà vốn dĩ công bằng tuyệt đối chính là một loại mệnh đề chưa biết.

Thời đại có phát triển như thế nào, cũng nhất định không thể nào làm được. Nhưng điều này không đại biểu theo đuổi công bằng là sai lầm.

Điều Diệp Ninh muốn, chỉ là công bằng tương đối.

Một người, từ khi sinh ra đến khi chết, có thể thấp hèn, nhưng không được thấp hèn đến tận bùn đất, có thể vặn vẹo, nhưng không thể vẹn vẹo đến như giòi bọ.

Vẫn nên cần phải có mấy phần tôn trọng, mất phần nhân quyền, và là một sinh linh, nên có một chút tự do đúng không? Nhưng rất đáng tiếc, ở thế giới này, lại là không có.

Vì thế Diệp Ninh muốn thay đổi thế giới này.

Hắn chưa bao giờ không quan tâm bất kỳ sự phản kháng nào, muốn làm thì làm, vậy thì làm.

Chuyện này, chính là tâm nguyện từ trước đến nay của hắn, từ khi còn ở trong Thánh Viện thông qua khảo nghiệm đầu tiên, hắn đã thể hiện ra khát vọng ở phương diện này rồi.

Mà bây giờ, hắn đang biến mơ tưởng, thành hiện thực. Mà bước đầu tiên, chính là khiến cho bách tính thanh tỉnh!

Không yêu cầu trong chớp mắt bọn họ tự mở rộng dân trí, mà ít nhất nên có phản ứng mà một con người nên có, bị đánh thì biết đau, biết dũng cảm đi phản kích!

“Xã hội lý tưởng trong lòng Diệp đại nhân, là hoàn toàn loại bỏ thân sĩ ra ngoài sao? Ngài muốn bách tính thay thế thân sĩ?”

Lương Huyện Lệnh run rẩy nói.

Hắn ta cảm nhận được Diệp Ninh đang đi nước cờ rất lớn.

Lúc trước, hắn ta còn cảm thấy Diệp Ninh là đang tự tìm đường chết, bởi vì chống đối lại thân sĩ, thì tương đương với đắc tội với toàn thiên hạ. Nhưng mà bây giờ hắn ta đột nhiên phát hiện, Diệp Ninh thâm sâu hơn nhiều so với hắn ta nghĩ.

Hắn đặt thân sĩ ở phía đối lập, đồng thời còn muốn ủng hộ bách tính trong thiên hạ, để cho bọn họ giống như một con người, đứng lên, dám bảo vệ thứ mà bản thân đáng nên có.

Thân sĩ và bách tính.

Lúc trước Lương Huyện Lệnh cảm thấy không cần lựa chọn.

Bởi vì đây hoàn toàn là không bình đẳng, bách tính sao có thể so với thân sĩ? Nhưng mà bây giờ nhìn xem. Các thân sĩ đều đang run rẩy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!