Bách tính đúng là khí thế áp đảo. Đây là cái gì?
Đây là cừu đang phản kháng đuổi sói!
Số lượng của bọn họ đông như thế, tuy đứng riêng lẻ thì không hề chiếm thế có lợi, nhưng mà quần thế lớn mạnh này, đúng là đang lan tuyền sức mạnh tập thể cho bọn họ.
“Ta chưa từng nghĩ dùng bách tính thay thế thân sĩ, ta chỉ là cảm thấy, bách tính không nên thấp hèn như thế, thân sĩ không thể cao quý như thế, khoảng cách giữa hai bên nên kéo gần một chút, cho dù chỉ là bình đẳng về bề mặt, thì đó cũng là bình đẳng.”
Diệp Ninh nói.
Bình đẳng?
Lương Huyện Lệnh nuốt một ngụm nước bọt.
Điều này hoàn toàn là điểm mù kiến thức của hắn ta. Diệp Ninh muốn để cho thế giới này biến thành bình đẳng. Nhưng chuyện này thật sự có khả năng sao? Có khả năng sao?
Trong lòng hắn ta nói với hắn ta không thể nào.
Nhưng chứng kiến thủ đoạn của Diệp Ninh, hắn ta lại cảm thấy, nếu như là Diệp Ninh, có lẽ thật sự có cơ hội. Nếu như thật sự thực hiện được bình đẳng, vậy thì thế giới này sẽ biến thành như thế nào?
Hắn ta khó có thể tưởng tượng được.
Các thế tộc bị bách tính ép đến góc tường. Bọn họ phát hiện bách tính đã không còn như trước nữa. Bách tính thật sự bắt đầu tức giận.
Trên tay cầm vũ khí thô sơ, thậm chí còn tùy tiện nhặ đá ở bên đường, từng bước từng bước đi về phía bọn họ.
“Điêu dân, các ngươi làm phản hả!”
Sắc mặt Dương Hồng khó coi.
Hắn ta không hiểu, lúc trước những con sâu kiến ngoan ngoãn thấp hèn này, vì sao lại có dũng khí phản kháng? Là Viện giám sát cho sao?
Không nên. Viện giám sát đã không còn ở đây nữa. Hắn ta rất sợ hãi, cũng rất nhục nhã hổ thẹn.
Đương nhiên là sợ hãi khí thế của bách tính, bọn họ có quá nhiều người. Nhục nhã hổ thẹn là vì thế mà bản thân lại sợ những kẻ chân lấm tay bùn này!
Những kẻ chân lấm tay bùn đê tiện, đến chó cũng không bằng này, vì sao lại có thể dọa ta?
Mặt hắn méo xệch, phảng phất như là muốn che giấu cảm xúc chân thật ở trong lòng, gào thét nói.
“Giết cho ta, giết bọn chúng, không giữ lại người nào!”
Gia đinh hộ viện xông về phía tước.
Sức mạnh của thế tộc hào cường quá mạnh rồi.
Tuy số người của bọn họ thấp hơn, nhưng mỗi một người, đều là võ giả.
Cho dù bách tính có thể giành chiến thắng, cũng nhất định sẽ phải trả giá thương vong rất lớn. Nhưng không sao cả.
Diệp Ninh đã làm cháy lên ngọn lửa trong lòng bách tính
Đương nhiên không thể nào nhìn ngọn lửa này lại bị dập tắt lần nữa. Hắn biết, đã đến thời gian mình xuất hiện rồi.
Vì thế hắn liếc nhìn Trần Thiệu Chính.
Trần Thiệu Chính gật đầu, trực tiếp xông lên.
“Một đám tội đồ, thế mà lại dám giết người hành hung trên đường, các ngươi tội đáng chết vạn lần!”
Trần Thiệu Chính vừa ra tay, đã tực tiếp đánh chết một đám gia đinh. Sau đó những điều này mới chỉ là bắt đầu.
Người của Viện giám sát mai phục ở trong thành, trực tiếp xông ra.
Ngoài thành, truyền đến tiếng vó ngựa, Thiên Long Vệ đã quay trở lại rồi.
“Vì sao người của Viện giám sát lại ở đây?”
“Mắc bẫy rồi, hỏng rồi, bọn họ chưa đi!”
“Bây giờ nên làm thế nào mới tốt đây?”
Viện giám sát vừa mới xuất hiện.
Bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, bên phía thế tộc trực tiếp sụp đổ. Các gia đinh không còn chút ý chí chiến đấu nào, ôm đầu bỏ chạy.
Về phần đám người Dương Hồng, sắc mặt như tro tàn, như bị sét đánh giữa trời quang. Cuộc chém giết bắt đầu rồi.
Chuẩn xác mà nói, nên đến lúc phán xét. Đám người Dương Hồng, đều đáng chết.
Giữ bọn chúng lại, cũng chỉ là vì một màn kịch này mà thôi.
Bây giờ màn kịch này đã kết thúc rồi, đương nhiên bọn chúng cũng không cần thiết tồn tại nữa. Diệp Ninh từ từ đi ra khỏi lầu các.
Hắn chú ý đến, Nam Cung Lương Nhân đang cuộn tròn trong góc.
Người được gọi là ôn thần sao chổi này, không hề khiến người khác khó chịu chút nào. Hắn ta rất yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức gần như Diệp Ninh cũng đã quên mất sự tồn tại của hắn ta.
“Ngươi nhìn thấy bên ngoài đang chém giết, có sợ không?”
Diệp Ninh đi lên phía trước hỏi.
Sao chổi này là bảo bối của hắn, hắn muốn mang theo bên người. Vì thế, hắn rất quan tâm vấn đề tâm lý của Nam Cung Lương Nhân.
Tên này bây giờ rất tự kỷ, nếu như bị dọa sợ, không cẩn thẩn sẽ sụp đổ. Hắn không ngờ được.
Chuyện xảy ra bên ngoài, đối với Nam Cung Lương Nhân mà nói, đơn giản là tiết học của trẻ nhỏ. Hắn ta là người như thế nào?
Tiên Quân tung hoành tiên giới!
Người có thể đi đến vị trí này, bàn tay không dính chút máu nào là chuyện không có khả năng. Vì thế Nam Cung Lương Nhân không hề có chút dao động tâm lý nào, nhưng hắn ta đúng là có câu hỏi, vì thế hỏi.
“Vì sao đại nhân phải khổ tâm cứu vớt những bách tính này?”
Hắn ta không hiểu.
Hắn ta làm người hai kiếp, lại hoàn toàn không hiểu nổi Diệp Ninh. Nói Diệp Ninh là Thánh Mẫu, hắn sát phạt quyết đoán, dám nghĩ dám làm.