Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 498: CHƯƠNG 498: NÓI RA CÓ THỂ NGƯƠI KHÔNG TIN (2)

Bởi vì số lượng quan văn võ của nước Tấn không ít, mọi người đều chia sẻ gánh vác một hần mà thôi, tuy khiến cho bọn họ giống như mắc tóc ở họng, nhưng mà chắc rằng cũng sẽ không quá chí mạng.

Chỉ có điều ở trong đám người này, lại có không ít người đang mắng cha mẹ. Những người này đều là người của thế tộc.

Bọn họ bởi vì phản đối tân chính của Diệp Ninh, vì thế ủng hộ Lý Nhiễm.

Lý Nhiễm vì báo đáp bọn họ, đương nhiên phải ban cho bọn họ quan cao hậu lộc. Trước ngày hôm nay, bọn họ cảm thấy đây là thù lao mà bản thân nên có được. Nhưng lúc này, lại là hận đến tận xương cốt với Lý Nhiễm.

“Khốn kiếp, ai bảo ngươi sắc phong cho chúng ta?”

“Nước Tấn chó má gì chứ?”

“Làm quan của nước Tấn, đúng thật là xui xẻo tám đời!”

Các thế tộc rất chân thực.

Có sữa chính là mẹ.

Bây giờ rõ ràng Lý Nhiễm chính là châu chấu sau thu, đương nhiên bọn họ không muốn cùng chết với hắn ta. Đột nhiên, có suy nghĩ tách ly khỏi nước Tấn, phủi sạch quan hệ.

Nhưng ít nhất bọn họ còn có lựa chọn. Người của Lý thị mới là uất ức đến cùng cực.

Lý thị đúng là gia tộc lớn, nội tình mạnh mẽ, có đến hơn ngàn người. Lúc trước bọn họ cảm thấy quá nhiều người. Rất không thoải mái.

Bởi vì người đông, khả năng cạnh tranh lớn, lợi ích trong gia tộc, phải chia cho nhiều người. Bây giờ lại hận cha hận mẹ sinh ít đệ đệ muội muội.

Hiện tại Lý thị có một ngàn người, thế mà lại phải cùng nhau chia hai phần khí kiếp. Bọn họ sao có thể gánh vác được?

Chuyện khó chịu nhất là, bách quan văn võ có thể rời đi, mà bọn họ thì không được. Bởi vì huyết mạch Lý gia chảy trong người bọn họ, bọn họ không có lựa chọn nào khác.

Nhất thời, sắc mặt mọi người khó coi, trong lòng cũng bắt đầu có oán giận.

“Ngươi muốn xưng Vương, liên quan gì đến chúng ta.”

“Bình thường con cháu dòng chính tác uy tác phúc, con cháu bàng chi chúng ta vâng vâng dạ dạ, nhưng bây giờ xảy ra chuyện, lại muốn chúng ta cùng gáng vác, dựa vào cái gì?”

“Sai lầm các ngươi phạm phải, vì sao chúng ta cũng phải chịu, ta cũng không có làm sai chuyện gì!”

Có không ít con cháu Lý gia, trong chớp mắt tâm thái cũng thay đổi.

Đây không phải là thay đổi gì của con người. Mà là hiện thực con người. Bản chất con người chính là như thế.

Một khi thất bại, xuống dốc, vậy thì lòng người sẽ phát triển theo chiều hướng xấu.

“Ha ha ha…”

Lý Nhiễm cảm thấy bản thân phảng phất như là biến thành một con chó rơi xuống nước, người người muốn đánh. Hắn ta bật cười.

Trong tiếng cười, tràn ngập sự tự giễu.

Hắn ta cảm thấy bản thân chính là một trò cười.

Cái gì mà xưng Vương, cái gì mà nước Tấn, chẳng qua là một giấc mộng Nam Kha mà thôi.

“Vương đô bá nghiệp trở về với cát bụi, ta là kẻ ngu ngốc nhất trong trời đất này, ha ha ha…”

Hắn ta loạng choạng bò dậy.

Sau đó điên cuồng chạy về phía bậc thềm. Rồi lại lăn xuống.

Cuối cùng đứng dậy với khuôn mặt bầm tím khắp nơi, đầu tóc đã hoàn toàn rối tung. Hắn ta điên cuồng chạy giống như phát điên.

Không có người nào ngăn cản hắn ta. Bách tính nhìn hắn ta với ánh mắt lạnh lùng.

Hận không thể nhìn thấy hắn ta lập tức chết ngay ở đây. Nhưng mà Lý Nhiễm không hề chết. Bởi vì Vũ Hóa Môn không cho phép.

Trương Hằng Đạo phí hết sức lực mới có thể cứu mạng của hắn ta, nếu như để cho hắn ta cứ chết đi như thế, không phải là ông ta mất công một hồi sao? Vì thế Trương Hằng Đạo vung tay áo lên, trực tiếp cuốn lấy Lý Nhiễm.

Lần ầm ĩ phong Vương giống như trò hề này, cuối cùng cũng đến lúc hết thúc. Tin tức truyền đi khắp phía đông Tính Châu.

Các quận các huyện đều phát ra tiếng hoan hô như biển. Đây là thắng lợi to lớn của bọn họ.

“Diệp đại nhân vạn tuế!”

Vô số người đang la hét.

Là Diệp Ninh, khiến cho bọn họ sống giống như một con người.

Cũng chính là Diệp Ninh, khiến cho bọn họ cảm thấy hóa ra bản thân có sức mạnh như thế.

“Diệp huynh, nghe thấy chưa? Bên ngoài đang hô hào tên của huynh.”

Thái Hướng Cao xông vào.

Hắn ta trải qua những ngày rèn luyện này, cả người vừa đen vừa gầy. So với lúc trước, nhiều thêm mấy phần già dặn, ít đi mấy phần nho nhã.

Nhưng cả người hắn chắc chắn là càng thêm trầm tĩnh hơn, khoảng cách hắn ta bước vào cảnh giới Đại Nho, cũng chỉ còn thiếu một chút. Loại thay đổi này là điều đương nhiên.

Diệp Ninh phụ trách phương hướng lớn.

Hắn đưa ra chế độ, đưa ra điều lệnh, đưa ra chỉ đạo, nhưng mà cụ thể hoàn toàn là do Thái Hướng Cao làm.

Điều này đương nhiên là bởi vì Diệp Ninh lười.

Tìm đường chết đã đủ mệt rồi.

Cả người đều đã tê liệt, đừng đến làm phiền ta nữa.

Vì thế rất nhiều chuyện chất đống lên đầu Thái Hướng Cao. Những chuyện này là phương pháp rèn luyện con người tốt nhất.

Trên con đường lãnh đạo bách tính, Thái Hướng Cao gặp phải vô số vấn đề, có được vô số cảm ngộ, vì thế dần dần, hắn ta cũng hiểu được ý nghĩa của câu “kiến thức và hành động hợp nhất” lúc trước Diệp Ninh nói ở Thánh Viện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!