Những gì có được ở trên giấy trong sách, biết rằng chuyện này phải tự mình thực kiện. Thực hiện mới là đạo lý cứng rắn.
Ở trong loại điều kiện này, hắn ta không trưởng thành là điều không thể nào.
Mà chuyện khiến hắn ta trưởng thành nhiều nhất, thật ra là vụ tự sát của Lương Huyện Lệnh. Tên này vốn dĩ nên chết, vẫn luôn sống đến bây giờ.
Mới bắt đầu Diệp Ninh cảm thấy ông ta có tác dụng, giữ lại ở bên người.
Sau này, Lương Huyện Lệnh cầu xin, ông ta hy vọng có thể nhìn thấy rốt cuộc con đường Diệp Ninh muốn đi là như thế nào. Ban đầu, Lương Huyện Lệnh giống với những người khác, cũng không coi trọng con đừng tân chính.
Ông ta cho rằng, muốn chấn tai, thì nhất định phải quỳ xuống.
Nhung bây giờ, sự thật đã thắng hùng biện.
Thay đổi mà tân chính mang đến, dùng mắt thường có thể nhìn thấy được. Vì thế ông ta đã tự sát.
Không có người nào muốn giết ông ta, nhưng mà tự bản thân ông ta lựa chọn tự sát.
Trước khi chết, ông ta chỉ nói với Thái Hướng Cao, ông ta ngưỡng mộ Thái Hướng Cao như thế nào, có thể đi theo Diệp Ninh làm một chuyện vĩ đại. Mà ông ta là một tội đồ, là một người tội ác tày trời, ông ta đã đi sai đường, ông ta nhất định phải trả giá.
So với sự sợ hãi cái chết, ông ta ở to mắt nhìn một sự nghiệp vĩ đại, một thay đổi kinh thiên động địa ở ngay trước mắt, nhưng lại không thể nào tham dự vào, đây chắc chắn là điều càng thêm tuyệt vọng và đau lòng hơn.
Vì thế ông ta tự sát, khiến cho Thái Hướng Cao suy nghĩ cả đêm, sau đó khi đi ra ngoài, khoảng cách đến Đại Nho, chỉ còn thiếu một bước chân bước vào cửa mà thôi. Diệp Ninh đứng dậy, hắn mở cửa sổ ra.
Nhìn thấy mọi người tiếng cười nói vỗ tay khắp đường phố, không ngừng hô “Diệp đại nhân vạn tuế”, chậm rãi nói.
“Nhân dân vạn tuế.”
Nhân dân vạn tuế? Thái Hướng Cao lại có cảm ngộ.
Bước chân bước vào cửa đó, đã bất ngờ bước ra. Một cỗ chính khí cuồn cuộn, dâng trào trong người hắn ta.
“Diệp huynh, ta đột phá rồi.”
Hắn ta vui mừng nói.
Sau đó hắn ta hìn thấy khuôn mặt cứng đờ của Diệp Ninh.
“Nói ra có thể huynh không tin, ta cũng đột phá rồi!”
Diệp Ninh vô cùng đau khổ nói.
Chuyện nên đến vẫn là đến rồi.
Từ khi vừa mới ta khỏi Thánh Viện, Diệp Ninh đã đạt đến đỉnh phong Đại Nho. Khoảng cách đến Bán Thánh, chỉ cách nhau một chút.
Tuy nói, từ Đại Nho bước đến Bán Thánh, không phải là một chuyện dễ dàng.
Từ xưa đến nay, cũng không biết có bao nhiêu người kẹt ở cùng một cảnh giới với hắn, nhưng mà dùng hết cả đời, cũng không thể nào đột phá được. Lúc trước đã nói rất nhiều lần, Nho đạo rất đặc biệt, khác hoàn toàn với Tiên đạo, Ma đạo, Võ đạo.
Nếu như muốn đột phá, không phải chỉ cần đóng cửa ở nhà học tập là có thể làm được. Càng nhiều hơn là lập đức, lập ngôn, lập công.
Nhìn rõ bản thân, nhìn lại chính mình. Như thế mới có được cơ hội phong Thánh.
Đã có bao nhiêu người tài năng xuất chúng, đức tính và tài hoa đều không có bất kỳ chỗ nào để bới móc, nhưng mà cũng không thể phong Thánh. Người có thể phong Thánh, chính là Thánh Hiền.
Từ xưa đến nay, Thánh Hiền có được bao nhiêu người? Nhưng Diệp Ninh thì khác.
Tự trong lòng hắn biết, từ lúc mới ra khỏi Thánh Viện, hắn đã dự cảm được bản thân sớm muộn cũng sẽ bước vào cảnh giới Bán Thánh. Không có cách nào cả, ai bảo hắn là Đạo Tử chứ?
Trên người có quần áo sao trời do Á Thánh tặng, bên trên có khắc dấu ấn tinh thần Chư Tử, lúc nào cũng đang không ngừng cải thiện nâng cao hắn. Đột phá, là chuyện đương nhiên.
Ngay vào lúc hắn nói ra bốn chữ “nhân dân vạn tuế”, thì trực tiếp bước vào cảnh giới Bán Thánh.
“Diệp huynh, huynh phong Thánh rồi?”
Thái Hướng Cao vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Hắn ta nhìn Diệp Ninh, trong mắt tràn ngập vẻ khó có thể tin được. Nho đạo đã bao nhiêu năm không xuất hiện Thánh Hiền rồi?
Một khi Diệp Ninh phong Thánh, vậy thì chắc chắn sẽ là một liều thuốc trợ tim đối với người đọc sách trong thiên hạ. Diệp Ninh không trả lời.
Bởi vì hắn đã không cần trả lời nữa.
Ở trên người hắn, tỏa ra ánh sáng trắng chói mắt. Đây là ánh sáng của chính khí cuồn cuộn.
“Vì trời đất lập tâm, vì nhân dân lập mệnh, truyền thừa tuyệt học của thánh nhân, mở thời thái bình cho muôn đời!”
Trong trời đất, vang lên giọng nói vang vọng.
Nói ra bốn câu hoành cừ mà lúc trước Diệp Ninh từng nói.
Bốn câu này, làm thức tỉnh rất nhiều người đọc sách, khiến cho bọn họ hiểu được ý nghĩa chân chính của việc đọc sách. Nhưng không phải tất cả người đọc sách đều biết.
Bởi vì Cửu Châu quá lớn rồi, chỉ có người đi vào Thánh Viện, hoặc là người đọc sách ở kinh thành, mới biết được bốn câu này. Có rất nhiều người trong thiên hạ không biết.
Nhưng bây giờ, người đọc sách trong thiên hạ, không có người nào không biết. Bởi vì giọng nói vang vọng này truyền khắp Cửu Châu.