Nếu như có thể kiên định thêm một chút, kiên định thêm chút nữa, lấy ra sự chân thành của nước Ngụy, vậy thì có phải là có khả năng Diệp Ninh sẽ gia nhập nước Ngụy không? Thậm chí hắn ta còn chưa từng nghĩ rằng để cho Diệp Ninh trở thành thần tử tử mình.
Bởi vì điều đó là không thực tế.
Tào mỗ ta mặt dày vỡ nào, có thể để cho một Thánh Hiền làm thần tử của mình? Nhưng cho dù là làm bạn bè, làm thầy tốt bạn hiền, cũng được mà.
Ai.
Hắn ta thờ dài một tiếng. Nói thầm trong lòng.
“Tên của ngươi không phải không người nào biết, bây giờ ngươi đã vang danh thiên hạ rồi.”
Hắn ta nhìn các quan của vương cung nước Ngụy đang cúi bái.
Hắn ta không ngăn cản. Bởi vì hắn ta không ngăn cản được.
Thậm chí những người này, bản thân cũng không thể tự quyết định được hành động của mình.
…
Thánh Hiền xuất hiện, phàm là đệ tử Nho Môn, nhất định phải bái.
Không bái, chính là không tôn kính Thánh Hiền.
Trong Tiên Môn, vô số ánh mắt từng trải thông qua đại trận bảo vệ núi, thông qua từng ngọn núi cao, nhìn thấy tượng thánh ở trên không trung.
“Nho Môn hồi sinh rồi.”
Có người lẩm bẩm nói.
Trên thực tế, Nho Môn đã sớm hồi sinh rồi.
Nhưng mà ở trong mắt của những cường giả chân chính này, lúc trước Nho Môn căn bản không gọi là hồi sinh. Ngươi ngay cả một Thánh Hiền cũng không có, ngươi dựa vào cái gì nói hồi sinh?
Bây giờ có Thánh Hiền rồi, vậy thì trong chớp mắt đã mang đến cho người khác cảm giác khác biệt.
“Người này, đã trở thành tai họa lớn của Tiên Môn.”
“Tiên Môn thông minh cả một đời, nhưng mà lại phạm sai lầm ở trên người hắn.”
“Nếu như lại cho chúng ta thêm một cơ hội, nhất định sẽ lập tức lấy tính mạng của hắn!”
Trong Tiên Môn, vô số người bàn tán.
Ánh mắt của bọn họ phức tạp, hoặc là phẫn nộ, hoặc là thù hận, hoặc là hối hận. Lúc đầu, nếu như Tiên Môn giết Diệp Ninh, vậy thì giống như là nghiền chết một con sâu bọ vậy, vô cùng dễ dàng.
Nhưng mà lại vẫn luôn quá tự phụ, ôm suy nghĩ để cho Diệp Ninh tiếp tục phát triển, đợi đến khi hắn tập hợp đủ danh vọng, rồi mới giết chết, phá hủy quốc vận của Đại Chu… Nhưng mà người tính không bằng trời tính.
Trận chiến kinh thành, Diệp Ninh mượn sức mạnh của đại trận NhHân gian, một bút “người”, đẩy lùi trưởng giáo mười ba tông. Xem như là mạnh mẽ đánh thức Tiên Môn.
Mà bây giờ mới qua bao lâu, thế mà Diệp Ninh đã trở thành Thánh rồi.
Rất nhiều người tu hành trẻ tuổi, cuối cùng cũng xem như là hiểu vì sao Nho đạo khiến người khác kiêng dè. Đúng thế, bậc cửa của Nho đạo cao, rất khó có thành tựu.
Đừng nói phong Thánh, cho dù là Đại Nho, cũng là cầu mà không được.
Nhưng mà, một khi Nho đạo xuất hiện yêu nghiệt, ví dụ như Diệp Ninh, vậy thì thực lực của hắn sẽ dùng tốc độ mà người thường không thể nào hiểu được mà tăng trưởng
Nho đạo do con người sinh ra, Nho đạo phục hưng, Tiên đạo nhất định sẽ bị chèn ép trên đầu.
Nhất thời, những người trong quá khứ từng quyết định buông tha cho Diệp Ninh, đều bị đóng chặt lên cây cột xấu hổ.
“Sao hắn lại có thể phong Thánh? Sao có thể?”
Giọng nói khàn khàn tràn ngập mệt mỏi, truyền ra từ một nơi nguy hiểm. Đây là giọng nói của nữ nhân.
Nàng ta đeo mặt nạ sắt, quần áo rách nát. Nữ tử này, chính là Phương Thanh Tuyết.
Nàng ta nhìn thấy tượng thánh ở trên không trung. Nhất thời khó có thể chấp nhận được.
Ta chịu hết mọi dày vò ở nơi này, đúng thật là sống không bằng chết? Mà ngươi thì sao?
Thế mà đã phong Thánh rồi? Còn có thiên lý nữa không?
So sánh này, rõ ràng là khiến cho nàng ta muốn khóc.
“Đã đến lúc này rồi, ngươi còn muốn tìm hắn báo thù nữa sao?”
Một giọng nói trưởng thành khác vang lên.
Chính là Bùi Ngữ Hàm.
Khóe miệng nàng nở nụ cười tinh nghịch đặc trưng.
Phương Thanh Tuyết vẫn im lặng.
Đương nhiên nàng vẫn muốn báo thù.
Diệp Ninh khiến cho nàng ta luân lạc đến bước đường này, còn tặng nàng ta cho nữ nhân đáng chết, đáng sợ này, khiến cho nàng ta chịu hết mọi sự dày vò. Nàng ta sao có thể không muốn báo thù?
Nhưng mà, sau khi nhìn thấy bức tượng thánh đó, nàng ta đã có chút tuyệt vọng. Ta còn có thể báo thù sao?
Khoảng cách càng ngày càng lớn.
Bùi Ngữ Hàm mỉm cười nhìn Phương Thanh Tuyết, tạm thời nàng không thèm quan tâm, mà nhìn lên trên bầu trời, nói.
“Truyền thuyết thời kỳ thượng cổ, khi Thánh Nhân trở thành Bán Thánh, liên tục kích phát chín dị tượng.”
“Bây giờ Diệp Ninh phong Thánh rồi.”
“Ngươi nói hắn có thể dẫn động ra bao nhiêu dị tượng?”
Phương Thanh Tuyết vẫn như trước không trả lời.
Nàng ta không hiểu Nho đạo, nhưng mà nàng ta cũng biết, dị tượng phong Thánh, thường đại biểu cho tiềm lực của một người. Dị tượng càng nhiều, tiềm lực càng lớn.
Lúc này, vô số người nhìn lên trên trời. Bọn họ đều đang đợi, dị tượng xuất hiện. Cuối cùng, dị tượng đầu tiên xuất hiện rồi.