Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 502: CHƯƠNG 502: THÁNH NHÂN TRỜI ĐỊNH, DỊ TƯỢNG THỨ MƯỜI

Loại thứ nhất không hề khiến người khác bất ngờ.

Loại chuyện phong Thánh này, Văn Khúc Tinh sao có thể không tham dự?

Trước khi Diệp Ninh xuất hiện, Văn Khúc Tinh đã nhiều năm chưa từng xuất hiện.

Nho đạo ảm đạm, văn khí tiêu điều, rất nhiều người đọc sách cả đời người đều chưa từng gặp Văn Khúc Tinh.

Nhưng từ khi Diệp Ninh xuất hiện, thơ từ truyền thiên hạ, Văn Khúc Tinh hiện hóa mấy lần, tìm đủ cảm giác tồn tại. Hôm nay Diệp Ninh phong Thánh, Văn Khúc Tinh lại lần nữa xuất hiện.

Giữa ban ngày, sao lớn xuất hiện, không còn là những bầu trời sao xa xôi, mà là tròn như cái đĩa, treo ở trên bầu trời. Một đạo ánh sáng sao màu tím, từ trên không trung vụt sáng lên.

Sau đó lại lần nữa đáp xuống vùng đất Cửu Châu, bất ngờ phân tán. Giống như khắp trời đom đom, bay lượn chập chờn.

“Dị tượng thứ nhất, Văn Khúc Tinh xuất hiện.”

Mấy đại Nho đang gật đầu, điều này không có gì bất ngờ.

Trong cổ tịch có ghi chép lại, lúc trước khi tiên hiền phong Thánh, Văn Khúc Tinh cũng đến tham gia náo nhiệt. Đúng vào lúc Văn Khúc Tinh xuất hiện, loại dị tượng thứ hai liên tiếp theo sau.

Ánh sáng sao vừa mới tan biến, đáp xuống mặt đất, lại có một đạo ánh sáng kỳ diệu tràn ngập mộng ảo khác xuất hện. Hóa thanh một chùm sáng, trực tiếp xông lên bầu trời, giống như là cây cột chống đỡ trời đất vậy. Vô số sức mạnh to lớn ấp ủ trong ánh sáng thần thánh này.

Vô số người nhìn đến ngây người, đạo ánh sáng thần thánh này chói mắt như thế, giống như là ánh sáng duy nhất trong thế giới này vậy, cũng là ánh sáng rực rỡ nhất mà cả đời này bọn họ gặp được.

Khi ánh sáng thần thánh tan biến trong trời đất, thế mà chúng sinh lại có một loại cảm giác mất mát.

“Loại dị tượng thứ hai, ánh sáng thần thánh bay lên!”

Bùi Ngữ Hàm nhẹ nhàng nói.

Nàng biết, đây mới chỉ là bắt đầu.

Tư chất của Diệp Ninh, không thể nào chỉ có hai dị tượng. Quả nhiên, loại dị tượng thứ hai đến rồi.

Từ trong không trung, có vô số ánh sáng lao ra. Rất khó hình dung ánh sáng này xuất hiện như thế nào.

Giống như là chiếm giữ biên giới của thế giới này vậy, sau đó đột nhiên nhận được lôi kéo của một loại sức mạnh nào đó, sau đó xông đến thế giới này.

Ánh sáng từ bốn phía lao đến, vượt qua vô số nước, vượt qua Cửu Châu, cuối cùng đứng chắc ở trên bầu trời Tính Châu. Bách tính ngẩng đầu lên nhìn với ánh mắt khó có thể tin được.

Đạo ánh sáng đó sáng lạn, phảng phất như giơ tay lên đỉnh đầu là có thể chạm vào được, nồng đậm mà chói mắt. Thậm chí cò người còn thật sự dùng tay chạm vào một chút, nhưng mà đương nhiên, chỉ có thể chạm vào không khí.

Thái Hướng Cao cảm thấy cổ họng có chút khô.

“Loại dị tượng thứ ba, mây màu xuất hiện khắp nơi.”

Hắn ta chưa bao giờ nghĩ đến.

Thế mà bản thân có một ngày có thể trở thành Đại Nho.

Hơn nữa vào ngày bản thân trở thành Đại Nho, Diệp Ninh gần như cùng một lúc với hắn, bước vào cảnh giới Bán Thánh. Hắn ta không hề cảm thấy bản thân bị Diệp Ninh đoạt mất nổi bật.

Ngược lại cảm thấy đây là vinh dự tối cao.

Tương lai hắn ta hoàn toàn có thể viết sách ghi đề tên một cách tự hào.

“Khi ta trở thành Đại Nho, Diệp tử phong Thánh!”

“Tử” là xưng hô đặc biệt, chỉ có thánh hiền với có thể xưng tử. Vinh quang của Chư Tử, đang xuất hiện trên người Diệp Ninh.

Ánh sáng hội tụ, phảng phất như bao trùm toàn bộ Tính Châu. Nó nồng đậm như thế, gần gũi như thế.

Tiếp đó, đột nhiên ánh sáng dần dần trở nên hỗn loạn. Giống như là có sức mạnh nào đó, đang trùng kích vào nó.

Quả nhiên, giây tiếp theo, ở ngay giữa ánh sáng. Một đạo ánh sáng màu đỏ, đột nhiên lan ra ngoài.

Đạo ánh sáng màu đỏ này không phải cái gì khác, mà là ngọn lửa, trên bầu trời phảng phất như là biến thành biển lửa. Ngọn lửa màu đỏ bốc lên dữ dội, khiến cho mây cũng biến thành mây lửa.

Một vòng mặt trời thiêu đốt, mang theo khí thế hủy diệt, xông về phía ánh sáng, xuất hiện ở trước mặt mọi người.

“Loại dị tượng thứ tứ, có hai mặt trời ở trên bầu trời!”

Lần này, đến lượt Tiên Môn cảm thán. Đã đến loại dị tượng thứ tư rồi sao?

Vậy thì nói rõ, cực hạn của Diệp Ninh còn xa mới chỉ là Bán Thánh.

Tuy nói bọn họ đã sớm đoán được điều này, nhưng mà khi nó thật sự thành hiện thực, trong lòng vẫn là có một cỗ chấn động mãnh liệt, đến bây giờ bọn họ cũng vẫn không hiểu được.

Rốt cuộc Diệp Ninh là yêu nghiệt xuất hiện ở đâu vậy? Đại Chu đã như thế rồi, Nho đạo đã như thế rồi.

Ngươi làm sao có thể ở trong loại điều kiện vô cùng khắc nghiệt đó mà trỗi dậy? Điều này có chút không khoa học!

Trong không trung, có hai mặt trời. Nhưng mà lại không hề khiến người khác cảm thấy nóng hơn.

Vào khoảnh khắc dị tượng hóa thành mặt trời, dần dần biến mất. Điều này khiến cho không ít đệ tử Tiên Môn thở phào một hơi.

Ở dưới bầu trời có hai mặt trời này, bọn họ cảm nhận được một vỗ khí tức uy nghiêm. Vô cùng đáng sợ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!