Trong gương phản chiếu lên, là mặt tối sâu thẳm nhất trong lòng bọn họ. Cũng là thứ mà bọn họ khó buông bỏ nhất.
Nhìn vào tấm gương này, thế mà rất nhiều người cảm nhận được tâm tính được nâng cao hơn. Không có cái gì, so với việc nhìn thấy chính bản thân có thể kích thích suy nghĩ hơn.
Ta có viên ngọc sáng, lâu ngày bị bụi phủ giam giữ, hiện nay bụi trần tiêu tán, ánh sáng chiếu ra, chiếu khắp ngàn sông núi.
Có Đại Nho chú giải về điều này, nói: “Loại dị tượng thứ tám này, gọi là tâm sáng như gương, mỗi người nếu như nhận thức đủ thanh tỉnh kiên định, cũng chính là nói có nhận thức so sánh với bản thân mình, tâm tính sẽ không thể tự làm chủ, thường xuyên nhận ảnh hưởng từ thế giới bên ngoài.”
Đệ tử Nho môn nhao nhao gật đầu.
Bọn họ nhìn thấy con người thật của mình, tiến bộ được không ít, có một loại cảm giác thay xương đổi thịt. Nhưng người của Tiên Môn, lại không vui nổi.
“Còn có loại dị tượng thứ chín nữa không?”
Vô số người nhìn bên bầu trời. Sẽ có sao?
Nếu như còn có dị tượng thứ chín, vậy thì không phải Diệp Ninh sẽ là Thánh Nhân được trời định sao?
“Dị tượng thứ chín, sẽ đến sao?”
Thái Hướng Cao nhìn Diệp Ninh xa lạ mà quen thuộc ở trước mắt, đổ mồ hôi thay hắn. Nhưng mà không cần biết người khác nghĩ như thế nào.
Dị tượng thứ chín, vẫn là đến rồi.
Phương hướng phía đông, một khí màu tím cuồn cuộn, dâng trào, trong chớp mắt, đã lan tràn khắp nơi.
“Dị tượng thứ chín, tử khí đông lai (khí màu tím từ phía đông đến)!”
Lúc này, cũng không biết có bao nhiêu người trợn tròn con mắt.
Tương truyền, ăm đó khi Thánh Nhân thành Thánh, chính là tử khí đông lai.
Loại dị tượng này, tôn quý mà hiếm có, thế mà lại xuất hiện vào lúc này.
“Diệp Ninh, quả thật là có tư thái Thánh Nhân!”
“Cũng chính là nói, nếu như hắn không xuống dộc, vậy thì thời đại tiếp theo, chính là thời đại thuộc về Nho đạo!”
“Thánh Nhân trời định ở đây, vậy thì chúng ta không phải là bị ánh sáng của hắn che lấp sao?”
Nhất thời tâm thái của đệ tử Tiên Môn sụp đổ rồi. Tiên đạo mạnh mẽ nhiều năm như thế.
Bọn họ vô cùng tự tin cho rằng, thời đại tiếp sau của Võ đại, nhất định thuộc về Tiên đạo. Nhưng mà bây giờ, thế mà lại nhảy ra một Thánh Nhân trời định.
Đây là có ý gì?
Lẽ nào nói, Tiên đạo trỗi dậy, chỉ là hư ảo, chỉ là hoa trong gương trăng trong nước thôi sao?
Tâm thái của đệ tử Tiên Môn rất phức tạp.
Nhưng đúng vào lúc này, một chuyện khiến cho bọn họ càng khó chấp nhận hơn xảy ra rồi. Trên bầu trời, mây gió biên đổi.
Thế mà lại xảy ra một tình huống nữa.
“Đây là… dị tượng thứ mười!”
Trong mắt Cơ Minh Nguyệt phát ra ánh sáng, cho dù là nàng, lúc này cũng kích động nắm lấy góc áo.
“Mười dị tượng?”
Tất cả mọi người đều choáng váng.
Sau đó có mỗi người đều có phản ứng của riêng mình. Bách tính hoan hô.
Thật ra bọn họ cũng không hiểu những dị tượng này có ý tứ gì, bọn họ càng không hiểu hệ thống tu luyện, cái gì mà Nho đạo, Tiên đạo, Võ đạo.
Nhưng mà bọn họ có sức phán đoán tối thiểu nhất. Dị tượng càng nhiều, đối với Diệp Ninh càng có lợi ích.
Vì thế khi mười loại dị tượng xuất hiện, đương nhiên bách tính không ngừng hoan hô.
Bây giờ Diệp Ninh đã trở thành người bọn họ tôn kính nhất, không chỉ có phẩm chất của Diệp Ninh khiến bọn họ cảm động, càng là bởi vì tân chính của Diệp Ninh, đã gắn chặt mật thiết với lợi ích cần thiết sống còn của bọn họ.
Đây mới là thứ quan trọng nhất.
Thánh Viện và kinh thành, là đại bản doanh của Diệp Ninh. Đương nhiên càng có bầu không khí hơn.
Giống như là đón Tết vậy. Không! Bầu không khí vui mừng so với đón Tết còn nồng đậm hơn gấp mười lần, trăm lần.
“Ngày trước Thánh Nhân phong thánh, chín loại dị tượng giáng lâm, đã mở ra một tiền lệ, trở thành tượng đài bất tử của Nho đạo, không ngờ được ngày hôm nay sơn trưởng lại dẫn phát ra dị tượng thứ mười, điều này nói rõ cái gì? Thánh Nhân cũng không phải không thể vượt qua!”
“Học tập và vô tận, Thánh Nhân cũng không phải là điểm cuối cùng của Nho đạo, con đường mà người trước không tìm được, có lẽ nằm ở trong tay hậu nhân, Đại Tông Sư không hổ là Thánh Hiền trẻ tuổi nhất, tiềm lực của ngài ấy không thể nào đo đếm được!”
“Trời không sinh Diệp Ninh, Nho đạo sẽ mãi nằm trong đêm dài!”
Người đọc sách trong Thánh Viện và kinh thành, lúc này đều đã kích động đến không thể miêu tả được. Nếu không có gì ngoài dự liệu, bọn họ vẫn còn sẽ tiếp tục kích động.
Bởi vì dị tượng thứ mười xuất hiện, thật sự là có ý nghĩa quá lớn.
Điều này nói với bọn họ, Nho đạo không có điểm dừng, Thánh Nhân chưa chắc đã là điểm cuối.
Đặt ở các đạo khác, có lẽ dị tượng thứ mười của Diệp Ninh, còn khiến cho người ở bên dưới có một chút suy nghĩ.
Bởi vì có rất nhiều đạo bản thân là hẹp hòi, hậu nhân vượt qua tiền bối, sẽ bị coi là hành vi đại nghịch bất đạo. Nhưng Nho đạo lại không có chuyện này.