Nho đạo vô cùng bao dung, hơn nữa có cách nói học tập không có giới hạn. Thánh Nhân từng nói, trong ba người nhất định có thầy của ta.
Có thể thấy được đệ tử Nho môn có tâm thái như thế nào.
Bọn họ sẽ chỉ bởi vì Diệp Ninh đi xa hơn, cao hơn, mà cảm thấy vô cùng vui mừng, và sẽ không bảo giờ có một chút đố kỵ nào.
“Ngươi lại lần nữa khiến ta cảm thấy không thể tin được.”
Bùi Ngữ Hàm cười khổ.
Cả đời này của nàng, đã từng gặp vô số người. Cũng coi như là rất có kiến thức rồi.
Nhưng chỉ có duy nhất Diệp Ninh, vẫn luôn khiến nàng nhìn không thấu, sờ không được. Giống như hắn không phải là người của thế giới này vậy.
Vì sao lại có loại cảm giác đó?
Bởi vì người của thế giới này, chưa bao giờ nghịch thiên như thế. Nói như thế.
Đại Chu Thái Tổ đã được xem như là rất nghịch thiên rồi.
Trước ông ấy, Võ đạo vẫn luôn bị người khác xem là hạng hai hạng ba. Tuy có thực lực, nhưng mà rất khó nói là đỉnh cao.
Nhưng mà ông ấy, lại là một quyền một chân, đánh ra một mảnh đất trời, mở ra cảnh giới tối cao. Ông ấy nói cho mọi người, Võ đạo không có giới hạn.
Đây là chỗ vĩ đại của Đại Chu Thái Tổ.
So sánh ra, chuyện ông ấy thành lập Đại Chu, ngược lại không lợi hại như thế.
Nhưng mà Diệp Ninh thì sao?
Diệp Ninh càng thêm nghịch thiên hơn.
Võ đạo chí tôn, so sánh với Thánh Nhân lợi hại. Có hơn nửa có khả năng là không bằng.
Nhưng Diệp Ninh lại chứng minh, sau Thánh Nhân, còn có trời đất mới. Đây còn xa mới là giới hạn của Nho đạo.
Càng tu hành về phía sau, muốn tiến bộ thêm một bước, đều là vô cùng khó khăn. Càng đừng nói đến mở ra một con đường chưa từng có người nào từng đi.
Điều đó càng giống như là nghìn lẻ một đêm vậy.
Phương Thanh Tuyết trầm mặc giống như một bức tượng.
Lúc này thậm chí nàng ta đã không có cảm giác tuyệt vọng gì nữa. Thậm chí trong lòng nàng ta còn cảm thấy có chút hoang đường.
Thế mà Diệp Ninh lại là kẻ địch của ta? Không phải.
Thế mà ta lại có thể có kẻ địch như thế? Ta xứng sao?
Thậm chí nàng ta còn bắt đầu tự hỏi bản thân.
Nhưng niềm vui nỗi buồn của mọi người vẫn luôn khác nhau.
Sự vui mừng và tiếng cười của người khác, lại đổi lại sự im lặng của Tiên Môn. Tất cả mọi người đều mất đi nụ cười.
Trưởng giáo mười ba tông đang bế quan cũng xuất quan rồi.
Bọn họ mang theo thương thế, nhìn lên bầu trời sắp xuất hiện dị tượng thứ mười. Sau đó trong đôi mắt lộ ra thần sắc nghiêm trọng trước nay chưa từng có.
“Diệp Ninh không chết, Tiên Môn vĩnh viễn không có ngày yên bình!”
Bọn họ từng nghĩ đến việc Diệp Ninh nghịch thiên, nhưng mà chưa từng nghĩ đến Diệp Ninh có thể nghịch thiên đến mức độ này. Lúc đầu người của Tiên Môn và Cơ Minh Nguyệt có cảm giác giống nhau.
Ta đã rất đánh giá cao Diệp Ninh rồi, cảm thấy ngươi đúng là có khả năng sáng tạo ra kỳ tích. Nhưng mà ngươi cũng không xuất hiện hết kỳ tích này đến kỳ tích khác đúng không?
Cái gì thế.
Ngươi là con trai ruột của ông trời sao? Nhưng mà bây giờ xem ra, đúng thật là như thế.
Bọn họ đã chịu đủ cảm giác mỗi lần bị Diệp Ninh phá vỡ tất cả rồi lại chấn động rồi. Bọn họ muốn một làm một mẻ khỏe suốt đời giải quyết phiền phức này.
Diệp Ninh nhất định phải chết!
Tiên Môn vẫn còn đang ôm loại tâm lý này, trong lòng vô cùng phức tạp nhìn dị tượng thứ mười trên bầu trời. Trên bầu trời, từng đóa hóa kỳ lạ màu tím rơi xuống.
Bông hoa kỳ lạ này, khi vừa mới xuấy hiện, đã mang theo một mùi thơm khó mà nói nên lời. Đây là một mùi hương mà người của thế giới này chưa từng bao giờ cảm nhận được.
“Bông hoa thật là đẹp.”
Rất nhiều người ngây ngốc đưa tay ra.
Hoa rơi xuống, nhưng mà vào khoảnh khắc đụng vào tay mọi người, lại biến mất không thấy. Giống như là nó chưa từng xuất hiện vậy.
Đây là hoa gì?
Mọi người tin chắc rằng, thế giới này không có loại hoa đó. Đẹp như thế, đặc biệt như thế.
Nhưng Nam Cung Lương Nhân đang ngồi trong một góc, đột nhiên mở to mắt.
Hắn ta nhìn từng đóa hoa đẹp đẽ rơi khắp bầu trời, trong mắt lóe lên một tia hồi ức.
“Đây là… Mộng Lý U Đàm.”
Mộng Lý U Đàm, là một loại kỳ hoa sống trong biển Vô Tận ở Tiên Giới. Chỉ có đêm trăng tròn mới xuất hiện.
Nó trôi nổi trong mỗi một góc của biển lớn. Khi loài hoa này xuất hiện, biển Vô Tận sẽ biến thành biển hoa lớn nhất Tiên Giới.
Loài hoa này, có thể nhìn, nhưng không đụng vào được. Chỉ cần chạm vài, lập tức sẽ biến mất.
Cho dù là không động, đợi đến khi ánh trăng biến mất, cũng sẽ biến mất, giống như là một giấc mộng vậy, vì thế mới có cái tên đặc biệt này.
Vô số tiên tử và đạo lữ, sẽ vào đêm trăng tròn đến biển Vô Tận, nhìn cảnh tượng khó quên này. Quá khứ, Nam Cung Lương Nhân cũng từng dẫn đạo lữ của mình đi xem.
Biển hoa vô tận, quả nhiên tuyệt đẹp vô song.