Còn chưa đợi tỉnh lại, Diệp Ninh lại lần nữa làm mới giới hạn của bản thân. Bây giờ Nam Cung Lương Nhân chính là loại cảm giác này.
Lúc đầu đối với Diệp Ninh là cảm động. Sau đó là muốn báo ân.
Cuối cùng sau khi nhìn thấy tình yêu của Diệp Ninh đối với nhân gian, khiến cho nội tâm đã phong bế của hắn ta, bị mở ra, hắn ta muốn đi theo Diệp Ninh, bảo vệ Diệp Ninh.
Bảo vệ Diệp Ninh, trở thành ý nghĩa tu hành mới của hắn ta.
Nhưng mà bây giờ, tất cả những cảm xúc và suy nghĩ này, sau khi nhìn thấy Thiên Đế nhìn chúng sinh, tất cả đều hóa thành bong bóng. Hắn ta phát hiện bản thân căn bản không thể nào nhìn thấu được Diệp Ninh.
Hắn ta càng không biết tương lai Diệp Ninh có thể đi đến tầng bậc như thế nào. Đây là Thiên Đế nhìn chúng sinh đó!
Dị tượng này, sao có thể xuất hiện ở đây? Hắn suy nghĩ rất lâu cũng không thể nào hiểu được.
Cho dù Diệp Ninh thật sự là có tư thế của Thiên Đế, nhưng dù sao bây giờ hắn vẫn còn rất nhỏ yếu, ở giai đoạn này, hắn không thể nào kích phát được loại dị tượng đỉnh cấp này mới đúng.
Trên thực tế nhận thức của Nam Cung Lương Nhân không hề sai.
Nói về mặt lý luận, dị tượng Thiên Đế nhìn chúng sinh này căn bản không nên xuất hiện. Nhưng đối với Diệp Ninh mà nói, cái gọi là dị tượng này, thật ra không phải là dị tượng. Vì sao lại nói như thế?
Đừng quên, vốn dĩ Diệp Ninh chính là Thiên Đế! Chỉ cần chết đi, hắn trực tiếp có thể biến thành Thiên Đế.
Trở thành sự tồn tại vĩnh viễn bất tử, được vô số người gọi là kiêng kỵ.
Vì thế, thật ra Diệp Ninh chính là người dự bị làm Thiên Đế. Theo cái nhìn của Nam Cung Lương Nhân, khoảng cách Diệp Ninh bước đến Thiên Đế rất xa xôi.
Nhưng trên thực tế mà nói, khoảng cách để Diệp Ninh bước đến Thiên Đế rất gần. Gần đến mức chỉ cần giây trước hắn chết, giây tiếp theo đã có thể trở thành Thiên Đế. Vì vậy, khi Diệp Ninh phong Thánh, mói xuất hiện tình huống như thế.
Nam Cung Lương Nhân cho rằng đây là dị tượng, nhưng trên thực tế, lại chỉ là sự phản ánh tương lai của Diệp Ninh mà thôi. Diệp Ninh vốn dĩ chính là Thiên Đế.
Sinh ra loại dị tượng này, là hợp tình hợp lý.
Nhưng cái gọi là hợp tình hợp lý này, cảm quan mang đến cho mọi người, lại là vô cùng khó có thể tin được. Trong đầu vang lên ong ong, cả người đều choáng váng.
Ngay cả những người vô cùng ủng hộ Diệp Ninh, tôn kính Diệp Ninh, sau khi nhìn thấy dị tượng này, cũng mất đi năng lực suy nghĩ. Bọn họ không biết dị tượng này là cái gì.
Trên bất kỳ cổ tịch nào cũng không thể ghi lại “Thiên Đế nhìn chúng sinh.” Nhưng điều này không ngăn cản được đánh giá của bọn họ đối với dị tượng này.
Đây rõ ràng là dị tượng đáng sợ vượt qua tất cả những dị tượng lúc trước đó.
Diệp Ninh đứng trên cao hơn cả Cửu Thiên, khi tất cả mọi người nhìn về phía hắn, đầu tiên cảm thấy vô cùng rộng lớn, tuy hắn chỉ là một người, nhưng mà lại phảng phất giống như là toàn bộ Cửu Châu vậy, bao dung tất cả, không thể tả được, sau đó, lại là có một loại cảm giác kiêng kỵ dâng lên trong lòng, khiến cho bọn họ không thể nào nhìn thẳng quá lâu.
Không thể nói, không thể nhìn, không thể nghĩ. Đây rốt cuộc là dị tượng như thế nào.
“Đây hình như không phải là dị tượng Nho đạo nên có đúng không?”
“Nếu như Thánh Nhân vẫn còn, chỉ sợ rằng cũng không có lực uy hiếp bằng một phần vạn mà dị tượng này thể hiện ra đi.”
“Ở trước mặt dị tượng này, tất cả mọi người đều nhất định phải cúi đầu.”
Kinh thành, trong hoàng cung. Liễu Thận cười khổ nói.
Lúc này hành động của ông ấy rất cứng nhắc, cúi người, hiện ra có chút ngượng ngùng. Nhưng đây là chuyện không có cách nào cả.
Uy thế của dị tượng thật sự là quá nặng rồi, khiến cho ông ấy căn bản không thể giữ đứng thẳng được. Có thể miễn cưỡng duy trì cúi người, đây đã được xem như là không tệ rồi.
Tình huống như thế này xuất hiện ở khắp tất cả mọi người. Bao gồm cả người của Tiên Môn.
Bọn họ giữ tư thế cong lưng, trong mắt, trong lòng, tràn ngập cảm giác sỉ nhục khó có thể hình dung được. Ba ngàn vạn tu sĩ trong thiên hạ, gặp phải ta cũng phải cúi đầu!
Đương nhiên Diệp Ninh không có nói như thế.
Nhưng cảm giác của những người này chính là như thế. Diệp Ninh là đại địch sống chết của bọn họ. Nhưng mà?
Thế mà bọn họ đứng ở trước mặt dị tượng của Diệp Ninh, đến tư cách ngẩng đầu đứng thẳng cũng không có. Đây là sự sỉ nhục như thế nào?
Còn chưa bắt đầu khai chiến, nhưng mà khí thế của bọn họ đã thua rồi.
Cảnh tượng ngày hôm nay, nhất định sẽ để lại ám ảnh khó có thể xóa đi được ở trong lòng đệ tử Tiên Môn.
“Rốt cuộc người này là yêu nghiệt ở đâu? Lẽ nào hắn thật sự là đại năng Tiên Giới chuyển thế sao?”
Trưởng giáo mười ba tông của Tiên Môn cũng giữ tư thế sỉ nhục như vậy.
Hôm nay bọn họ thật sự là vô cùng đau khổ. Vốn dĩ đang yên lành bế quan chữa thương.