Kết quả bị cưỡng ép đánh thức.
Sau đó lại phải chịu nỗi sỉ nhục kịch liệt này.
Phải biết rằng năm đó, cho dù là Thái Tổ, dựa vào Võ đạo trấn áp toàn thiên hạ, lúc đó bọn họ cũng không đến mức như thế.
Diệp Ninh, một nhân vật nhỏ bé từng bị bọn họ coi thường, không hề để ý, lại có thể đi đến ngày hôm nay, đã có thể nói là yêu nghiệt đến cực điểm rồi, nhưng mà nhìn dị tượng này, rõ ràng tương lai của hắn còn không chỉ dừng ở đây.
Đây là một chuyện rất không hợp thói thường.
Nói như thế này đi, sức tưởng tượng của Tiên Môn ở hạ giới không thể nói là khuyết thiếu, nhưng dị tượng mà Nam Cung Lương Nhân cũng chưa từng gặp qua, bọn họ nhất định cũng là chưa từng nghe đến.
Vì thế khi bọn họ nhìn thấy dị tượng này của Diệp Ninh, căn bản không thể nào suy đoán ra được tin tức có tác dụng nào, bọn họ chỉ có thể dựa vào những nội dung bề ngoài này, để đoán.
Có lẽ đây chính là dáng vẻ kiếp trước của Diệp Ninh. Kiếp trước của hắn, nhất định là nhân vật lớn của Tiên Giới!
Đúng thế, vào khoảnh khắc này, Tiên Môn gần như chắc chắn Diệp Ninh chính là nhân vật lớn của Tiên Giới chuyển thế. Ngoại trừ lý do này ra, bọn họ căn bản không thể nào giải thích được sự nghịch thiên của Diệp Ninh.
“Không ngờ được, thế mà người này lại là chuyển thế của đại năng của Tiên Giới, thảo nào khó giải quyết như thế.”
“Kiếp trước của hắn nhất định là một nhân vật lớn kinh thiên động địa, nhìn khí thế mà dị tượng này thể hiện ra, nhất định không phải là người bình thường, có lẽ là Tiên Quân?”
“Không cần biết có phải Tiên Quân hay không, chúng ta gặp phiền phức lớn rồi.”
Người của Tiên Môn nhao nhao nghị luận.
Bọn họ vô cùng chắc chắn, Diệp Ninh tuyệt đối là đại năng của Tiên Giới chuyển thế. Bởi vì chỉ có như thế, mói có thể khiến cho bọn họ dễ chịu hơn một chút.
Không phải chúng ta không đủ tốt, cũng không phải chúng ta không được, là đối thủ thật sự không bình thường. Kiếp trước của Diệp Ninh là nhân vật lớn, bây giờ thể hiện ra nghịch thiên là điều rất bình thường.
Nếu như Diệp Ninh biết được suy nghĩ của bọn họ. Nhất định sắc mặt sẽ rất kỳ quái.
Bởi vì đúng thật hắn không phải là người sinh ra lớn lên ở thế giới này. Nhưng điều này không có chút quan hệ nào với Tiên Giới.
Hắn chỉ là một người làm công ăn lương vô cùng bình thường của Trái Đất, có trời mới biết tại sao lại đến chỗ này. Mười hai loại dị tượng, cuối cùng cũng kết thúc.
Tượng thánh của Diệp Ninh ở trên bầu tời phát ra ánh sáng rực rỡ.
Lúc này, linh hồn của Diệp Ninh dung hợp thành một thể với tượng thánh, hắn cảm thấy tầm mắt của bản thân dần dần thay đổi. Giống như là bản thân đã dung nhập vào trong tượng thánh, thông qua đôi mắt, ánh mắt nhìn xuống khắp toàn bộ Tính Châu.
Nhưng chính là lần nhìn xuống này, khiến cho hắn phát hiện ra một nơi kỳ lạ.
“Ừm? Đây là cái gì?”
Ánh mắt Diệp Ninh nhìn chằm chằm.
Ở phía bắc của Tính Châu, có một sơn cốc.
Sơn cốc này không lớn, không dễ thấy, càng không có chỗ nào đặc biệt. Ở trong Tính Châu rộng lớn, sơn cốc giống như thế này có rất nhiều.
Nhưng mà lúc này thông qua đôi mắt của tượng thánh, Diệp Ninh lại có thể nhìn thấy rõ ràng, ở trong sơn cốc này, có một khí tức màu đỏ đang chảy.
Khí tức này rất yếu. Nguồn gốc của nó nằm sâu dưới mặt đất.
Lộ ra trên mặt đất, chỉ có một tia rất nhỏ không đáng kể. Vốn dĩ không nên bị người khác chú ý đến mới đúng.
Nhưng lúc này trạng thái của Diệp Ninh đặc biệt, mượn thời khắc phong Thánh, hắn đã bắt được khí tức kỳ lạ này. Sau đó trong lòng như cảm thấy cái gì đó.
“Nơi này, hình như rất quan trọng đối với ta?”
Diệp Ninh biết, sau khi phong Thánh, bản thân và lúc trước sẽ khác biệt. Hắn sẽ không tự nhiên suy nghĩ mà không có lý do gì.
Nếu như đã chú ý đến chỗ này, vậy thì nói rõ, trong sơn cốc này nhất định có thứ gì đó. Chỉ có điều chưa đợi hắn xem xét kỹ, linh hồn của hắn đã bị đẩy ra khỏi tượng thánh. Cũng không thể nói là bị đẩy ra, mà là tượng thánh rời đi rồi.
Đúng thế, sau khi dị tượng kết thúc, phong Thánh cũng đến thời điểm chấm dứt.
Cuối cùng tượng thánh phóng ra một đạo ánh sáng rực rỡ, rồi biến mất một cách huyền diệu ở trên bầu trời. Lúc này, trong Văn Miếu ở kinh thành. Trong những bức tượng Thánh Hiền dày đặc, lại im lặng không một tiếng động mà nhiều thêm một cái, chính là tượng thánh của Diệp Ninh.
Mà trong vô số thư viện của Cửu Châu, tranh vẽ, tượng Chư Tử trong học đường, cũng xuất hiện Diệp Ninh. Sau khi trở thành Thánh Hiền, theo lý hắn nên được nhận cúi bái của người đọc sách trong thiên hạ.
Diệp Ninh trở lại bản thân, cảm nhận được chính khí cuồn cuộn trong cơ thể bản thân đang dâng trào. Hắn có chút đau khổ.
Làm thế nào đây? Lại trở nên mạnh hơn rồi.
Cứ tiếp tục như thế, ta sẽ thật sự vô địch mất. Hắn có chút u sầu.