Điều này khiến cho Trương Hằng Đạo vô cùng tức giận, nhưng lại không làm gì được. Nói như thế nào đây.
Cũng không thể trong lúc tức giận giết chết hắn ta đúng không?
Phải biết rằng lúc đầu cứu Lý Nhiễm, ông ta đã phí không ít tâm huyết.
Nếu như Lý Nhiễm cứ như thế bị phế đi, hoặc là chết, vậy thì không phải là tâm huyết của hắn vô ích rồi sao? Tiên Môn giúp đỡ.
Nếu như đã cứu Lý Nhiễm, vậy thì nhất định phải lợi dụng hết tác dụng của hắn ta. Vì thế vẫn chưa thể để cho hắn ta cứ bị phế đi như thế.
Vì vậy Trương Hằng Đạo nghĩ một chút, kìm nén tính khí của mình, ý đồ kích phát ý chí chiến đấu của Lý Nhiễm.
“Ngươi là Tấn Vương, xưng Vương, từ trước đến nay đều là mơ ước của ngươi, bây giờ đã thành Vương rồi, không có đường lui nữa, ngươi sao có thể cứ luôn sầu muộn như thế?”
“Diệp Ninh phong Thánh thì làm sao? Bây giờ Nho Môn ở trước mặt Tiên Môn, vẫn là yếu, một Bán Thánh nho nhỏ như hắn, cũng không thể đấu được với toàn bộ Tiên Môn đúng không?”
“Bây giờ quốc vận của nước Tấn còn chưa hoàn toàn tiêu tán, ngươi không phải là không có khả năng chuyển bại thành thắng, nhưng ngươi cứ tiếp tục như thế này, vậy thì sẽ không còn hy vọng nữa.”
Trương Hằng Đạo cũng rất khó tin được, thế mà bản thân lại có thể nói ra những lời đó. Lời nói này.
Bản thân ông ta cũng không tin. Chuyển bại thành thắng? Còn chuyển bại thành thắng như thế nào?
Không nói đến cái khác, chỉ nhìn đạo kiếp khí quấn quanh người Lý Nhiễm kia. Sát khí tràn ngập, huyết quang sáng người.
Vừa nhìn đã biết là xui xẻo.
Cho dù là ông ta, cũng không muốn đến quá gần Lý Nhiễm.
Bây giờ Lý Nhiễm đã đứng ở bên trên bờ vực, lúc nào cũng có thể tan xương nát thịt. Điểm này Lý Nhiễm cũng hiểu rõ.
Vì thế hắn ta cản bản không tin.
Khóe miệng hắn ta lộ ra nụ cười trào phúng, nói.
“Đã đến bước đường này rồi, Thượng Tiên còn lấy ta ra làm trò cười.”
Là sống là chết, trong lòng hắn ta còn không tự biết sao?
Nhưng đúng vào lúc hắn ta nói ra câu này, đột nhiên một giọng nói truyền đến.
“Không phải trò cười, mà thật sự là có khả năng khởi tử hồi sinh.”
Trên bầu trời, một đạo ánh sáng vàng lóe lên.
Có một người, bước ra, đứng ở trước mặt hai người. Nhìn thấy người này, Lý Nhiễm chau mày.
Rõ ràng là hắn ta không quen biết.
Nhưng Trương Hằng Đạo lại là sắc mặt đại biến, nhanh chóng đi đến trước mặt, cúi người xuống bái.
“Tham kiến đại trưởng lão!”
Đại trưởng lão?
Trong mắt Lý Nhiễm lóe lên một tia kinh ngạc.
Đại trưởng lão của Vũ Hóa Môn, đó là sự tồn tại có địa vị không thua kém gì trưởng giáo.
Khi trưởng giáo bế quan, mọi chuyện lớn nhỏ trong Vũ Hóa Môn, tất cả đều giao cho đại trưởng lão giải quyết. Về mặt quyền lực, quyền lực của đại trưởng lão vô cùng gần với trưởng giáo.
Về mặt thực lực, cũng là tu sĩ Tiên Cảnh.
Địa Tiên, đã chuyển hóa linh lực ở trong cơ thể thành tiên lực, không còn là xưng hô Tiên Nhân trong miệng mọi người nữa, mà là Chân Tiên hàng thật giá thật.
Nói như thế, đây là một vị nhân vật lớn.
Ở quá khứ Lý Nhiễm không có tư cách nói chuyện với loại nhân vật lớn này.
Cho dù hiện tại hắn đã là người lạnh lòng, nhưng khi nhìn thấy nhân vật cấp bậc này, vẫn như trước dâng lên mấy phần tôn trọng.
Đại trưởng lão của Vũ Hóa Môn Mạc Hạo Nhiên, đi lên phía trước một bước, giơ tay lên cao, đột nhiên một đạo vân khí xuất hiện, sau đó rơi vào trên người Lý Nhiễm.
Bùm!
Vân khí giống như là bong bóng, bất ngờ vỡ nát, khí tức mát lạnh tản ra trên đỉnh đầu Lý Nhiễm. Ngay lập tức tinh thần Lý Nhiễm chấn động.
Vốn dĩ bởi vì kiếp khí quấn người, mà cả người cảm thấy vô cùng mệt nỏi, lại lần nữa hồi phục sức sống.
“Tuy ngươi kiếp khí quấn thân, nhưng bản tọa có thể dùng thủ đoạn, tạm thời giúp người áp chế.”
Mạc Hạo Nhiên nói là đại trượng lão, nhưng mà không phải là người thâm trầm, ngược lại là một bộ dáng vẻ môi hồng răng trắng.
Ông ta mặc một bộ trường sam màu đỏ, cả người đều có một bộ hương vị hơn người, rất quen thuộc ngồi ở trên ghế, sau đó cười nói.
“Ngươi xem, kiếp khí của ngươi đã tạm thời không bộc phát nữa, mà quốc vận của nước Tấn, tuy lúc nào cũng có thể không còn, nhưng dù sao vẫn là chưa vỡ nát.”
“Điều này nói rõ, tình huống trước mắt đối với ngươi mà nói, tuy rất không tốt, nhưng mà vẫn chưa đạt đến mức tồi tệ nhất.”
“Nếu như ngươi có thể ở trong đoạn thời gian này, vực dậy tinh thần, chưa chắc đã không có khả năng phá vỡ thế cục.”
Lý Nhiễm có thể không để ý lời nói của Trương Hằng Đạo. Nhưng mà lại không thể nào không nghe lời nói của Mạc Hạo Nhiên.
Bởi vì đầu tiên trong lòng hắn ta rất rõ một chuyện, đó chính là nếu như bản thân thật sự không thể cứu nữa, nhân vật giống như Mạc Hạo Nhiên, tuyệt đối không thể nào nói nhiều thêm với hắn ta một chữ thừa thãi.