Mạc Hạo Nhiên chịu đường xa đến đây, điều này đã nói rõ, Mạc Hạo Nhiên nhất định có chuyện lớn phải làm. Vì thế trong mắt Lý Nhiễm hiện lên một tia hy vọng, hắn ta run giọng hỏi.
“Thật sự còn cứu được? Vậy thì ta phải làm như thế nào?”
Làm như thế nào?
Mạc Hạo Nhiên mỉm cười nhìn hắn ta, sau đó nói ra một câu khiến hắn ta vô cùng sững sờ.
“Phạt Chu!”
Mạc Hạo Nhiên nói như thế.
“Phạt Chu!”
Ngay lập tức mắt Lý Nhiễm ở to đôi mắt.
Dường như hắn không dám tin vào đôi tai của mình.
“Không sai, chính là phạt Chu!”
Mạc Hạo Nhiên lặp lại một lần nữa, trong đôi mắt lóe lên một tia ánh sáng.
Trương Hằng Đạo ở bên cạnh cũng lộ ra vẻ ngạc nhiên ở trong mắt.
Phạt Chu? Vào lúc này? Ông ta có chút không biết là như thế nào.
Đến ông ta cũng như thế này, càng đừng nói là Lý Nhiễm.
Lý Nhiễm cảm thấy Mạc Hạo Nhiên giống như là đang nói chuyện cười, khó khăn lắm hắn ta mới sinh ra hy vọng thì lại bị dập tắt, biến thành tuyệt vọng. Hắn ta ngồi phịch xuống đất, cười khổ một tiếng nói.
“Thượng Tiên là lấy ta làm trò đùa đúng không.”
Rõ ràng, hắn ta không hề cảm thấy cái gọi là phạt Chu, có tính khả thi nào dù chỉ là một chút. Bây giờ, hắn ta lòng người phân tán, đến bản thân còn khó bảo vệ.
Cái gọi là nước Tấn, chỉ tồn tại trên danh nghĩa. Lúc này bảo hắn ra đi phạt Chu. Lấy cái gì để thảo phạt? Hắn ta có tư cách gì để phạt Chu?
Sắc mặt Mạc Hạo Nhiên trở nên nghiêm túc, trầm giọng nói.
“Bản tọa không nói chuyện đùa với ngươi.”
“Đại Chu vô đạo, dân chúng lầm than, bức thế gia đại tộc sợ hãi như chó nhà có tang.”
“Cơ Minh Nguyệt là bạo quân, tân chính là bạo chính, ở trong tình huống này, vì sao ngươi còn không thể phạt Chu? Ngươi không phạt Chu, lẽ nào phải ngồi yên chờ chết sao?”
Lời nói này khiến cho Lý Nhiễm tâm loạn như ma. Hắn ta thừa nhận, lời này nói đúng là có đạo lý.
Bản thân cứ ngồi đó, vậy thì nhất định chỉ có một con đường chết. Không có đường chạy.
Nhung mà lẽ nào phạt Chu thì có đường sống sao?
“Xin Thượng Tiên nói rõ ràng, nếu như thảo phạt Chu, phần thắng có bao nhiêu?”
Lý Nhiễm hỏi.
Tuy hắn ta không muốn thừa nhận, nhưng bây giờ hắn đúng thật là sợ rồi. Diệp Ninh đã trở thành ám ảnh lớn nhất trong lòng hắn ta.
Tuy hai người chưa từng gặp mặt. Nhưng đây mới chính là chỗ đáng sợ của Diệp Ninh.
Đi con đường vương đạo đường đường chính chính, khiến cho hắn ta không thể nào ngăn cản. Càng huống hồ, Diệp Ninh còn phong Thánh rồi.
Mười hai đạo dị tượng đáng sợ đó, càng là dập tắt tất cả mơ tưởng trong lòng Lý Nhiễm. Nhân vật như thế, hắn ta sao có thể đối kháng được?
Nói khó nghe một chút, hắn ta xứng đáng là đối thủ của Diệp Ninh sao?
Hắn ta, Lý Nhiễm, so sánh với Diệp Ninh, chẳng qua chỉ là một người tầm thường mà thôi.
“Đương nhiên có phần thắng, bản tọa có thể nói rõ ràng với ngươi, ngươi sẽ thắng, hơn nữa còn là thắng lớn!”
Mạc Hạo Nhiên hít sâu một hơi, nói ra một tin tức kinh người.
“Mười ba tông của Tiên Môn, đều sẽ đứng ở sau lưng ngươi!”
Cái gì? Lần này Lý Nhiễm hoàn toàn ngây ngốc.
Hắn ta há hốc mồm, không nói ra được lời nào.
Mười ba tông của Tiên Môn, các trường phái tu hành khác nhau, phong cách cũng mỗi tông một khác.
Có cấp tiến, có bảo thủ, có bên thích luyện khí, có bên thích luyện đan, có bên không thích tranh đấu, cũng có bên tranh đấu ác liệt. Vì thế, lập trường của mười ba tông Tiên Môn rất khó hoàn toàn duy trì nhất quán.
Chỉ lấy chuyện đối phó Đại Chu ra để nói.
Tuy lập trường của mười ba tông Tiên Môn nhất trí, nhưng mà sức lực bọn họ đầu tư vào lại có chút khác biệt. Ví dụ như Vũ Hóa Môn.
Chủ động làm ngọn núi cho Lý Nhiễm dựa vào, giúp đỡ Lý gia, thành lập nước Tấn. Ví dụ khác nữa là Thái Nhất Môn ở phía sau nước Ngụy.
Tinh Thần Tông phía sau nước Sở. Đều là như thế.
Nhưng cho dù là tính cả nước Tấn, bên trong mười ba tông Tiên Môn, cũng chỉ có bảy tông môn cài cắm con cờ ở nhân gian, cố ý chống đỡ con rối, tranh đoạt thiên hạ.
Sáu tông môn còn lại, thì không hề có hứng thú với chuyện này.
Vì thế nói, mười ba tông Tiên Môn, nhìn thì là thống nhất, nhưng trên thực tế, quan hệ không hề sâu, mười ba thế lực khác nhau, giữa bọn họ cạnh tranh lẫn nhau, thậm chí là quan hệ tử địch.
Mười ba tông môn này, rất ít khi có chuyện gì có thể khiến cho bọn họ giữ được nhất quán tuyệt đối.
Lý Nhiễm không cảm thấy bản thân không có thể diện này, lại nghe nói mười ba tông Tiên Môn đều ủng hộ, phản ứng đầu tiên của hắn ta không phải vui mừng, mà là nghi ngờ.
“Ý của Thượng Tiên, lẽ nào là muốn lợi dụng tại hạ?”
Hắn ta biết bản thân mình có bao nhiêu trọng lượng, không có đạo lý khiến cho mười ba tông Tiên Môn nhìn trúng bản thân. Vì thế, vậy thì chỉ có một khả năng rồi.