Diệp Ninh có tâm tư, muốn tự bản thân đi vào cấm địa một lần, như thế tìm chết không phải là chuyện dễ dàng sao? Nhưng mà lại bị hệ thống phán định là hành vi tự sát, vì thế chỉ có thể từ bỏ.
Nhưng đó rõ ràng là cấm địa.
Còn có một loại cấm địa nữa, trước khi nó thật sự mở ra, ngươi sẽ không hề biết là tốt hay là xấu. Ví dụ như nơi truyền thừa của Tiên Nhân thời thượng cổ.
Mỗi lần xuất thế, đều sẽ có một hồi gió tay mưa máu.
Muốn đi vào trong đó tìm kiếm truyền thừa, thì phải trải qua cửu tử nhất sinh (sống chết). Cuối cùng, phần lớn đều chết, chỉ có một người có thể có được truyền thừa. Diệp Ninh hy vọng nơi này chính là loại tràn ngập nguy hiểm.
Nói thật, ta mệt rồi.
Cho ta một đao dứt khoát là tốt nhất.
Diệp Ninh cảm thấy đám người Tiên Môn này là thật sự không đáng tin cậy. Ta đã cưỡi cả lên mặt rồi đúng không? Các ngươi còn lề mề cái gì nữa?
Ta đã phong Thánh rồi, các ngươi còn không đến giết ta? Nghĩ đến đây, Diệp Ninh cảm thấy bức bối.
Hắn cảm thấy suy nghĩ của Tiên Môn có chút không bình thường.
Hắn chỉ yên bình ngồi ở Tính Châu cả ngày, nói về lý luận, Tiên Môn nên trực tiếp đến gây phiền phức cho hắn mới đúng. Vì sao vẫn luôn âm thầm dày vò nhau, mà không trực tiếp cho một đao dứt khoát chứ?
Ở bên người ta lại không có vệ sĩ nào lợi hại. Các ngươi đến giết ta, ta không phải là chết chắc sao? Diệp Ninh nghĩ đến đây, thì cả bụng đầy lửa.
Hắn không biết Tiên Môn đã bị hắn làm cho trở thành chim sợ cành cong, cảm thấy nhất định phải tập hợp sức mạnh của mười ba tông, mới có thể xử lý hậu hoạn là hắn.
Trước mắt theo cách nhìn của hắn, Tiên Môn thật sự là khiến người khác quá thất vọng rồi.
Bây giờ còn chưa đến giết hắn, lẽ nào đợi đến lúc hắn trở về kinh thành rồi mới ra tay? Dựa vào đại trận Nhân Gian, vậy thì hắn đúng thật là không chết được.
Diệp Ninh nhìn Nam Cung Lương Nhân im lặng lầm lỳ ở bên cạnh. Vì để cho Tiên Môn có thể thuận lợi giết hắn.
Hắn đặc biệt dẫn theo sao chổi này.
Mục đích, chính là tạo ra đủ điều kiện để cho hắn chết.
Nhưng đáng tiếc.
Tiên Môn vẫn là không có bất kỳ động tĩnh gì.
“Ta hoài nghi Tiên Môn đang chơi ta.”
Diệp Ninh tìm chết thất bại quá nhiều lần rồi. Hắn càng ngày càng cảm thấy thế giới này có độc. Bây giờ điều này gần như càng chắc chắn hơn.
Nhưng có bức bối thế nào, cuộc sống vẫn là phải tiếp tục.
Nếu như Tiên Môn không đủ mạnh, vậy thì Diệp Ninh chỉ có thể tự mình nghĩ cách. Hắn vẫn còn nhớ, trong sơn cốc có một cỗ khí tức đặc biệt.
Cỗ khí tức này, khiến cho bản năng của hắn khó chịu.
Điều này nói rõ, sơn cốc này nhất định không phải chỗ tốt.
Hoặc là, ở đây ẩn giấu cấm địa đáng sợ. Hoặc là, ở đây nhất định có một đại ma đầu.
Bản thân hắn tìm đến tận cửa, tuyệt đối được xem như là một chuyện nguy hiểm.
“Diệp huynh, huynh xác định ở đây thật sự có điều gì kỳ lạ chứ?”
Thái Hướng Cao nhìn xung quanh bốn phía.
Hắn ta thật sự là không phát hiện được cái gì, ở đây làm gì có chỗ nào không đúng lắm. Trần Thiệu Chính ở bên cạnh phối hợp gật đầu.
Thậm chí Trần Thiệu Chính còn cầm một nắm đất, nhưng mà vẫn như trước không có phát hiện gì.
“Đương nhiên ta chắc chắn.”
Diệp Ninh đi tới đi lui.
Địa điểm, nhất định đúng là chỗ này.
Nhưng mà cỗ khí tức khiến hắn khó chịu theo bản năng đó, lại đã biến mất rồi. Điều này không đúng.
Lúc trước, vẫn còn có một chút dấu vết của nó chảy ra. Tại sao lần này lại không có một chút nào chứ?
Diệp Ninh không phải là một người dễ dàng từ bỏ, hắn đưa ra quyết định, nói.
“Đào!”
Hắn vẫn cảm thấy, cỗ khí tức đó, chính là từ sâu dưới mặt đất truyền đến. Không cảm nhận được cũng không sao, đào trước rồi nói.
Loại chuyện đào đất này, đương nhiên không đến mức để Diệp Ninh đích thân ra tay. Trần Thiệu Chính chủ động xuất trận, xắn tay áo, trực tiếp bắt đầu đào.
Tiến độ rất nhanh.
Sau mười mấy hơi thở, một cái hố lớn đã xuất hiện rồi.
Diệp Ninh nhìn nó chằm chừm, trong đôi mắt lóe lên một tia cố chấp.
“Ta không tin ngươi sẽ không ra!”
Ở sâu dưới lòng đất.
Trong một hang động tối tăm, chật hẹp. Lóe lên hai ánh sáng đỏ.
Sau đó là một giọng nói gần như sụp đổ vang lên.
“Vì sao ta đã trốn xuống dưới lòng đất sâu hàng vạn mét rồi, vẫn còn có người có thể phát hiện ra ta?”
Nếu như lúc này có người ở trong động, vậy thì nhất định có thể nhìn thấy, ở trong hang động chật hẹp này, có một nữ tử quỷ dị đang ngồi đó. Vì sao lại nói là quỷ dị?
Đầu tiên nữ tử này, mắt đỏ tóc đỏ, quần áo mặc trên người, giống như là quần áo mùa đông, bên ngoài có một tầng lông tơ dày màu đỏ. Nhìn từ bên ngoài, cả người của nàng ta nhìn có vẻ có chút chói mắt.
Sau đó, nàng ta có cái đuôi màu đỏ, cũng là đầy lông.