Không đi giày, đôi chân nhỏ trắng nõn mềm mại tuy giẫm trên mặt đất, nhưng mà lại không bẩn chút nào, ngón chân hồng hào. Khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng như tuyết, cùng với đôi mắt to màu đỏ.
Rất xinh đẹp, rất ưa nhìn, nhưng mà lại không phải con người. Nhìn từ vẻ bề ngoài, rất khó đoán ra được thân phận của nàng ta. Bây giờ rõ ràng nàng ta đang sợ hãi.
Gương mặt đau khổ, trong ánh mắt lộ rõ một chữ.
“Sợ!”
Tám trăm năm rồi!
Ta bị nhốt ở đây tám trăm năm.
Ở trong căn phòng tối tăm u ám đó, giống như một cô hồn vậy. Nói chuyện, không có người nào trả lời.
Cho dù cầu xin, cũng không có người nào đáp lại.
Đó là một loại cảm giác cô độc dường như cả thế giới chỉ có một mình mình. Loại cảm giác cô đơn đó.
Khiến cho tâm thái của nàng ta vặn vẹo.
Vốn dĩ là một nữ tử thích ánh nắng, tươi sáng. Bây giờ lại biến thành ghét bỏ bóng tối u ám.
Bóng tối đối với nàng ta mà nói, là một loại ác mộng, rất dễ dàng khiến cho nàng ta nghĩ đến đoạn thời gian bị giam nhốt bi thảm đó. Nhưng cho dù như thế.
Bây giờ nàng ta vẫn như trước trốn ở trong bóng tối. Vì sao?
Còn không phải là vì an toàn!
“Tám trăm năm rồi, ta đợi tám trăm năm, cuối cùng cũng thoát khỏi được ma chưởng của Vũ Hóa Môn, ta trốn ra ngoài, ta trốn ở nơi này.”
Nữ tử rơi lệ.
Rất rõ ràng, nàng ta không phải là ai khác, mà chính là Hạn Bạt (quái vật gây ra hạn hán). Chính là nàng ta, khiến cho Tính Châu hạn hán, dân chúng lầm than. Nhưng đây không phải là ý của nàng ta.
Tuy nói, với tính tình của nàng ta, rất thích nhìn thấy cảnh tượng dân chúng lầm than, bách tính đau khổ. Nhưng mà, đây không phải là bản ý của nàng ta, nàng ta là bị Vũ Hóa Môn đe dọa.
Vũ Hóa Môn nói với nàng ta, chỉ cần nàng ta hoàn thành chuyện này, sẽ cho nàng ta tự do.
Nhưng nàng ta nhìn có vẻ thì là một cô gái nhỏ ngây thơ có chiều cao khoảng 1m5, nhưng đã sống hơn một ngàn năm. Nàng ta biết, đám người Vũ Hóa Môn này không đáng tin.
Vì thế sau khi thành công tạo ra hạn hán cho Tính Châu, đã tìm cơ hội, âm thầm trốn đi. Chuyện này vẫn luôn khiến nàng ta rất đắc ý.
Quả nhiên, bản công chúa rất thông minh.
Tám trăm năm trước, bản công chúa chỉ là nhất thời sơ suất, mới bị đám chó má Nhân tộc bắt được! Đây, chỉ là một tai nạn!
để mua truyện khác nhắn tới ʐɑȴȯ 0..8..6..5..1..0..8..2..5..1
Hạn hạn của Tính Châu là do nàng ta tao thành, đây xem như là một bí mật. Nhưng bí mật lớn hơn của nàng ta, thật ra là… nàng ta không phải là Hạn Bạt! Không sai, nàng ta căn bản không phải cái gì mà Hạn Bạt!
Nàng ta là công chúa đến từ Ma Giới. Phụ thân của nàng ta, đó là đường đường Ma Đế. Mà nàng ta, là đứa con nhỏ nhất của Ma Đế.
Bình thường mà nói, đứa con nhỏ nên nên được nhận hết mọi sự sủng ái mới đúng. Nhưng Ma Đế có quá nhiều con, tất cả có hơn ba ngàn đứa.
Quy tắc của Ma Giới, kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, không có tình thân gì để nói, cho dù là quan hệ ruột thịt, thậm chí cũng có tình huống chém giết lẫn nhau. Đây chính là đặc tính của Ma tộc.
Tuổi của nàng ta nhỏ nhất, mẫu thân của nàng ta, sau khi sinh ra nàng ta, thì đã chết. Vì thế nàng ta không có chỗ dựa.
Sức mạnh cũng rất yếu.
Người cha Ma Đế của nàng ta, thậm chí còn không nhớ bản thân có một đứa con gái như vậy. Ở dưới tình huống như thế, cuộc sống của nàng ta rất khó khăn.
Dưới sự ức hiếp của các ca ca tỷ tỷ, thiếu nữ hèn nhát đã đưa ra quyết định lớn gan nhất cuộc đời của mình. Nàng ta dự định rời khỏi Ma Giới!
Nhưng mà với sức mạnh của nàng ta, sao có thể mở ra thông đạo giữa hai ghế giới chứ? Vì thế, nàng ta chỉ có thể tìm cách khác.
Trà trộn vào trong quân doanh, cùng với đội vận chuyển tiếp tế, ngồi nhờ pháp trận xuyên giới, đi đến chiến trường bên ngoài vực. Tiên Giới và Ma Giới, từ xưa đến nay đều là không đội trời chung.
Chiến trường bên ngoài vực, chính là nơi chiến đấu giao tranh.
Dựa theo cách nghĩ của nàng ta, trước tiên nàng ta phải trà trộn vào chiến trường bên ngoài vực, sau đó lại nghĩ cách đi nhờ trận truyền tống, lén lút đến thế giới khác. Nhưng kết quả thì sao, đội vận chuyển đi nửa đường gặp phải đại quân Tiên Giới phục kích.
Pháp trận truyền tống bị quấy nhiễu nghiêm trọng.
Trong lúc mơ mơ hồ hồ, nàng ta bị truyền tống đến thế giới này. Hơn nữa đã tách khỏi những Ma tộc khác.
Nhưng điều này không phải là chuyện gì đáng buồn.
Loại tính cách nhát gan này của nàng ta, cũng không có bất kỳ chí hướng lớn nào, chỉ muốn tìm một nơi để đi. Nàng ta thống hận Ma Giới, nàng ta không muốn có bất kỳ liên quan gì đến Ma Giới nữa.
Vì thế, thật ra điều này đối với nàng ta mà nói là một chuyện tốt. Nhưng mà không ngờ được vui mừng chưa được bao lâu.
Thậm chí ngay cả thế giới này còn chưa kịp tìm hiểu. Nàng ta đã bị trưởng giáo của Vũ Hóa Môn bắt được.