Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 522: CHƯƠNG 522: NGƯƠI CÓ DÁNG VẺ NHƯ THẾ NÀY NGƯƠI NÓI VỚI TA NGƯƠI LÀ HẠN BẠT?

Diệp Ninh mệnh lệnh mọi người lùi lại. Bản thân lại chủ động đi về phía trước. Không sai.

Chính là cỗ khí tức này.

Quả nhiên cỗ khí tức này không bình thường, tà ác, bạo ngược, lạnh lùng. Chắc hắn có một đại ma đầu trốn ở đây!

Trên mặt hắn lộ ra thần sắc điên cuồng vui mừng.

Sau đó vẻ mặt vui mừng của hắn đã đông cứng lại.

Bởi vì hắn nhìn thấy trên mặt đất của hang động có một nữ tử đang chuyển động. Sau đó duỗi một bàn tay nhỏ trắng nõn ra.

Tiếp đó, lại là giọng nói yếu ớt, sợ hãi vang lên.

“Đừng đánh ta, ta đầu hàng!”

Nhất thời khung cảnh trở nên cứng đờ.

Vốn dĩ mọi người đao kiếm sẵn sàng, trong chớp mắt lộ ra thần sắc nghi hoặc. Đây là tình huống gì?

Diệp Ninh nuốt nước bọt.

Hắn có chút hoài nghi đôi tai của mình.

“Ra đây!”

Hắn lớn tiếng quát.

Mặc Ly ở bên dưới cúi đầu, dường như có chút do dự. Nhưng cuối cùng sự sợ hãi trong lòng vẫn là chiến thắng dũng khí.

Nàng ta kéo thông đạo ở trên đỉnh đầu ra, sau đó một khuôn mặt nhỏ từ dưới mặt đất hiện ra ngoài. Nàng ta cũng không dám nói bừa.

Mặc Ly chậm rãi bò ra ngoài, đứng ở trước mặt Diệp Ninh, sau đó dứt khoát cúi đaià. Nhìn đôi chân trần của mình.

Giống như là học sinh bị thầy cô giáo mắng vậy. Bụp!

Diệp Ninh cảm thấy có thứ gì đó vỡ vụn.

Thứ vỡ vụn không phải cái gì khác, mà chính là tưởng tượng của hắn.

Đại ma đầu?

Ngươi nói với ta đây là đại ma đầu?

Vốn dĩ hắn cho rằng người có thể có khí tức đáng sợ như thế, có thế nào cũng là một ma đầu tội ác chồng chất, giết người như cỏ mới đúng. Nhưng mà nhìn tiểu nha đầu ở trước mắt này.

Tuy nàng ta có vẻ ngoài có chút kỳ dị.

Nhưng mà từ biểu cảm và phản ứng của nàng ta có thể nhìn ra được. Có lẽ nàng ta không phải nhân vật tàn nhẫn.

Nếu như là nhân vật tàn nhẫn, thì sao có thể nhát gan như thế? Nhất thời lòng của Diệp Ninh lạnh đi một nửa.

Ông trời ơi, chơi ta đúng không?

Hai người một cao một thấp, một lớn một nhỏ, cứ như thế đứng cách nhau chỉ khoảng một mét, ngơ ngác nhìn chằm chằm. Một lúc sau, Diệp Ninh hỏi.

“Ngươi là thứ gì?”

Nhìn tiểu nha đầu trước mắt, tuổi tác cách Huyên Huyên không bao nhiêu. Nhưng mà bộ dáng này, rõ ràng không phải con người.

“Ta, ta là Hạn Bạt.”

Mặc Ly nghĩ nghĩ, chỉ có thể trả lời như thế.

Ma Giới và Tiên Giới là tử địch, tuy ở đây không phải Tiên Giới, nhưng Ma tộc và Nhân tộc cũng là loại huyết hải thâm thù. Vì thế Mặc Ly không thể nào nói ra thân phận thật sự của bản thân, chỉ có thể dựa theo thận phận mà Vũ Hóa Môn đã thiết kế cho nàng ta để nói.

“Hạn Bạt?”

Diệp Ninh có chút ngơ người.

“Hạn Bạt có dáng vẻ như thế này?”

Hắn quay đầu, nhìn về phía Thái Hướng Cao. Ta đọc sách ít, ngươi đừng có lừa ta.

Nhưng mà lần này Thái Hướng Cao cũng không thể đưa ra phán đoán. Bởi vì hắn ta cũng chưa từng nhìn thấy Hạn Bạt.

Loại thứ như Hạn Bạt, là yêu ma trong truyền thuyết, chỉ tồn tại ở trong cổ tịch.

Ngay cả trưởng giáo Vũ Hóa Môn cũng không biết Hạn Bạt có dáng vẻ như thế nào, đương nhiên Thái Hướng Cao cũng không thể nào biết được. Vì thế hắn ta chỉ có thể lắc đầu, lộ ra thần sắc mơ hồ.

Diệp Ninh khẽ níu mày.

Hạn Bạt đối với hắn mà nói, tuyệt đối là thứ xa lạ. Có điều truyền thuyết về Hạn Bạt hắn nhất định là từng nghe thấy.

Trong đầu của Diệp Ninh, Hạn Bạt không nói là có hình tượng mặt mũi hung dữ, nhưng cũng tuyệt đối là quái vật đáng sợ. Nhưng mà nhìn thiếu nữ ở trước mặt.

Ngoài tóc đỏ mắt đỏ không giống con người ra, thật sự vẫn là một thiếu nữ rất xinh đẹp. Nhan sắc so với Huyên Huyên không kém thì không nói, trên người còn nhiều thêm một cỗ phong tình quyến rũ kỳ lạ. Nếu như Hạn Bạt có dáng vẻ trông như thế này.

Vậy thì hình như Hạn Bạt cũng không có cái gì đáng sợ. Đây chính là nam nhân.

Tam quan đi theo ngũ quan.

Nhưng Diệp Ninh không phải là nam nhân bình thường, hắn nhìn thấy nhiều mỹ nữ rồi, tiểu nha đầu trước mắt ở trong mắt hắn còn chưa trưởng thành, đương nhiên hắn sẽ không có suy nghĩ gì khác.

Vì thế Diệp Ninh hỏi.

“Ngươi làm thế nào để chứng minh bản thân là Hạn Bạt?”

Mặc Ly mở to đôi mắt đáng yêu của mình, nghiêng đầu suy nghĩ.

“Ngươi nhìn lửa của ta.”

Mặc Ly chìa ngón tay ra.

Trên những ngón tay trắng nõn, có một quả cầu lửa nhỏ màu đỏ đen xuất hiện. Trong quả cầu lửa này, mang theo một cỗ khí tức hủy diệt. Điều này khiến cho không ít người biến sắc.

Tuy thiếu nữ nhìn có vẻ trông vô hại, dường như rất yếu. Nhưng ngọn lửa này không đơn giản.

Dù sao Mặc Ly là con gái của Ma Đế, cho dù có lười nhác như thế nào, thì huyết mạch Ma Đế trong cơ thể không phải là giả, vì thế nàng ta nhất định có tư chất tuyệt đỉnh của Ma tộc.

“Chỉ dựa vào ngọn lửa này là có thể chứng minh ngươi là Hạn bạt?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!