Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 523: CHƯƠNG 523: NGƯƠI CÓ DÁNG VẺ NHƯ THẾ NÀY NGƯƠI NÓI VỚI TA NGƯƠI LÀ HẠN BẠT? (2)

Diệp Ninh nghi hoặc.

Hắn không phải là coi thường ngọn lửa này.

Ngược lại ngọn lửa này rất kinh người, vì thế hắn cảm thấy thiếu nữ trước mắt này càng không giống Hạn Bạt. Hạn Bạt không nên là như thế này.

“Ta, ta, ta…”

Mặc Ly gấp đến sắp khóc, hoang mang nói.

“Ta thật sự là Hạn Bạt, hạn hán của nơi này là do ta tạo thành!”

Tuy Hạn Bạt là yêu ma, rất nguy hiểm, không được người khác yêu thích.

Nhưng mà có thế nào thì so với Ma tộc cũng khiến cho người ta dễ chấp nhận hơn một chút.

Mặc Ly biết, bản thân ở thế giới này rất nguy hiểm, một khi thân phận bị bại lộ, có xác suất lớn là chỉ có một con đường chết.

“Nơi này?”

Thái Hướng Cao lộ ra thần sắc kinh ngạc.

“Ngươi là nói, hạn hán của Tính Châu là do ngươi tạo ra?”

Mặc Ly gật đầu như gà mỏ thóc.

“Đúng thế, đúng là do ta tạo thành.”

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau.

Sau đó trong mắt, không hề che giấu mà lộ ra sát ý. Trần Thiệu Chính lạnh lùng nói.

“Thảo nào Tính Châu lại đột nhiên có hạn hán, hóa ra là do yêu ma tạo thành, đại nhân, chúng ta không thể tha cho nàng ta!”

Thái Hướng Cao cũng gật đầu, đồng ý chuyện này.

“Hạn Bạt nhất định phải chết!”

Cái gì? Khuôn mặt nhỏ của Mặc Ly tái nhợt.

Mặc Ly không hiểu, vì sao bản thân nói mình là Hạn Bạt, kết quả lại phải giết nàng ta? Lẽ nào không phải là nên giống với Vũ Hóa Môn, nhốt nàng ta lại sao?

Mặc Ly đã làm tốt chuẩn bị bị nhốt thêm tám trăm năm nữa rồi. Diệp Ninh chau mày thật sâu.

Hắn nhìn thiếu nữ ở trước mặt, nói.

“Ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa, ngươi nói thật, rốt cuộc ngươi là thứ gì?”

Trong lòng vẫn luôn có một giọng nói nói với hắn, thiếu nữ trước mắt không phải là Hạn Bạt.

“Ta, ta đúng là Hạn Bạt… Có điều, ta không phải cố ý muốn hại người, ta chưa từng nghĩ đến việc hại người!”

Mặc Ly run rẩy nói.

“Là có người ép ta, bọn họ muốn ra khiến cho mặt đất khô cạn, nếu như ta không làm như thế, bọn họ sẽ giết ta.”

Mặc Ly cảm nhận được sát ý của mọi người.

Bị dọa cho sợ. Hàng mi dài đẫm lệ.

“Có người ép ngươi?”

Ngay lập tức Diệp Ninh bắt đầu liên tưởng.

“Là Vũ Hóa Môn?”

Mặc Ly lộ ra thần sắc mơ hồ.

“Ta không biết bọn họ là ai.”

Mặc Ly là thật sự không biết

Vừa mới đến thế giới này, đã bị trưởng giáo của Vũ Hóa Môn bắt được. Sau đó chính là cuộc sống lao ngục tám trăm năm.

Sau khi ra ngoài, mơ mơ hồ hồ bị người khác lợi dụng. Từ đầu đến cuối, đều không biết ruộc cuộc là ai bắt nàng ta. Có điều Mặc Ly đúng thật là không quan tâm những thứ này.

Bởi vì ở trong mắt của Mặc Ly, bản thân là Ma tộc, vậy thì loài người của thế giới này, từ góc độ nào đó mà nói, đều là kẻ địch của nàng ta. Diệp Ninh cau chặt mày.

Hắn cảm thấy thiếu nữ này không nói dối. Nàng ta đúng thật là không biết người ép mình là ai.

Tuy chuyện này nghe có vẻ có chút không thể tin được, dù sao người bình thường sao có thể mơ hồ như thế. Nhưng mà nhìn cô bé trước mắt, Diệp Ninh cảm thấy, nàng ta vẫn là thật sự có khả năng chính là mơ hồ như thế.

“Tuy không biết bọn họ là ai, nhưng nếu như ta nhìn thấy, ta nhất định nhận ra.”

Mặc Ly bổ sung thêm một câu. Bây giờ nàng ta đã nhìn ra rồi.

Đám người Diệp Ninh cùng với đám người lúc trước bắt Mặc Ly, rõ ràng không phải là cùng một nhóm. Nhìn dáng vẻ của bọn họ, có lẽ còn là quan hệ thù địch.

Vì thế Mặc Ly đã chủ động cung cấp thông tin, tạm thời khiến cho bản thân có tác dụng, từ đó tiếp tục được sống.

“Diệp huynh, không cần biết người phía sau có phải Vũ Hóa Môn hay không, nhưng Hạn Bạt là yêu ma, một khi xuất hiện, nhất định phải giết chết, nếu như không giết, cũng không thể để lại ở bên người, nếu không rất có khả năng làm hại đến huynh!”

Thái Hướng Cao nghiêm túc nói.

Hắn ta sợ Diệp Ninh lại không hiểu rõ như trước.

Vì thế nhất định phải nói rõ tác hại của Hạn Bạt. Câu nói này quả nhiên đã đả động Diệp Ninh.

Chỉ đáng tiếc lại là ngược lại.

“Để nàng ta ở lại bên người, thật sự có thể gây hại đến sự an toàn của ta?”

Hai mắt Diệp Ninh sáng lên.

“Đúng thế, Hạn Bạt là ma đầu hung ác, bản tính tàn nhẫn, vô tình vô tính, đầu độc nhân gian, giữ loại ma đầu này ở bên người, nhất định sẽ là đại họa!”

Thái Hướng Cao ôm lòng cảnh giác cực cao, đối với những gì cổ tịch ghi chép về ma đầu này.

“Ngươi nói rất có đạo lý.”

Diệp Ninh vỗ vai Thái Hướng Cao, sau đó quay người, nhìn Mặc Ly.

“Sau này ngươi đi theo bên người ta đi!”

Thái Hướng Cao: “???”

Thái Hướng Cao cảm thấy Diệp Ninh có độc.

Huynh nghe không hiểu ta nói gì đúng không? Ta nói nha đầu này rất nguy hiểm. Nguy hiểm đó, huynh có hiểu không?

Nhưng Diệp Ninh lại nói một cách ngay thẳng, nói.

“Nếu như Hạn Bạt nguy hiểm như thế, vậy thì tuyệt đối không thể thả nàng ta ra ngoài làm hại nhân gian, chỉ có giữ lại bên người ta, để cho ta nhìn thấy nàng ta, mới là cách an toàn!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!