Rõ ràng Thái Hướng Cao không thể nào chấp nhận được, phản bác nói.
“Nhưng mà trực tiếp giết nàng ta, không phải đơn giản hơn sao?”
Diệp Ninh lắc đầu, nói.
“Ta giữ nàng ta lại, đương nhiên có chỗ để cho ta dùng.”
Lời nói này đương nhiên là để chiếu lệ với Thái Hướng Cao.
Có điều cũng không hoàn toàn là chiếu lệ.
Hắn vẫn luôn cảm thấy, tiểu nha đầu ở trước mắt, không phải nhân vật đơn giản như thế. Nàng ta nói bản thân là Hạn Bạt.
Nhưng Diệp Ninh lại không quá tin. Đây là trực giác.
Loại thứ như trực giác không có đạo lý gì để nói, nhưng mà lại vẫn luôn rất có tác dụng.
Vì thế hắn muốn giữ tiểu nha đầu này ở bên người, tìm hiểu rõ rốt cuộc nàng ta là thứ gì. Có điều tuy ôm loại tâm thái này, nhưng có lời vẫn phải nói rõ ràng.
Diệp Ninh nhìn nàng ta, hỏi.
“Ngươi tên là gì?”
Tiểu nha đầu cúi đầu, nói.
“Mặc Ly.”
Diệp Ninh gật đầu, nói.
“Rất tốt, ta nhớ rồi, sau này ngươi ở lại bên người ta đi, trong tình huống không có sự cho phép của ta, không được rời khỏi ta quá xa, nếu như ngươi dám chạy trốn, vậy thì tất cả người gặp ngươi, đều sẽ giết ngươi!”
Diệp Ninh uy hiếp Mặc Ly.
Cô gái này nhìn có vẻ nhát gan, loại uy hiếp này rất có tác dụng. Quả nhiên, sắc mặt Mặc Ly thay đổi, ngoan ngoãn gật đầu, nói.
“Yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không rời khỏi ngươi, lúc ngươi ngủ ta cũng ở cùng ngươi!”
Cảm nhận được ánh mắt bất ngờ tỉnh ngộ của Thái Hướng Cao, tiếp đó lại là ánh mắt vô cùng kỳ lạ. Trên trán Diệp Ninh xuất hiện một đường hắc tuyến.
“Lúc ngủ thì không cần.”
Hắn không nhịn được vươn tay búng vào đầu Mặc Ly.
Mặc Ly bị đau, nhưng đôi mắt ngấn nước lại nhìn chằm chằm Diệp Ninh. Mặc Ly cũng cảm nhận được, dường như Diệp Ninh không có ác ý với nàng ta.
Điều này khiến cho Mặc Ly yên tâm hơn một chút.
Dù sao nàng ta ở thế giới này, cũng là từng bước khó khăn, không bằng thành thật đi theo Diệp Ninh. Vốn dĩ Mặc Ly đã có tâm lý cá muối, thích ứng trong mọi hoàn cảnh là tố chất cơ bản nhất.
Diệp Ninh có chút bức bồi trở về phủ.
Vốn dĩ hắn cho rằng sẽ gặp được một đại ma đầu, không ngờ được lại là một tiểu nha đầu nhìn có vẻ không có chút uy hiếp nào. Nhưng hắn không biết thân phận của Mặc Ly, không đại biểu là Nam Cung Lương Nhân không biết.
Không có người nào chú ý đến Nam Cung Lương Nhân ở trong một góc, trong mắt lóe lên một tia sáng.
“Đứa trẻ của Ma tộc?”
Hắn ta thân là Tiên Quân, đương nhiên cũng từng đến chiến trường ngoài vực. Ma tộc, hắn ta không hề xa lạ.
Khí tức trên người nha đầu này, chính là khí tức của Ma tộc.
Hơn nữa ngọn lửa vừa rồi phóng ra, nếu như hắn ta không nhìn nhầm. Có lẽ là U Minh Ma Hỏa!
Ngọn lửa này, thuộc về truyền thừa đế tộc Ma Giới.
Nữ tử này, nhất định có quan hệ không đơn giản với Ma Đế, nói không chừng chính là con gái của Ma Đế. Những thứ này, người của thế giới này kiến thức có hạn, nhất định là không biết. Nhưng mà hắn ta, lại liếc mắt đã rõ.
Một công chúa của của đế tộc Ma tộc, vì sao lại đến thế giới này?
Vì sao nàng ta lại đến đây?
Nam Cung Lương Nhân chau mày lại, lẽ nào nói, đây lại là âm mưu của Ma tộc?
Chỉ có điều, trong lòng Nam Cung Lương Nhân nghĩ như thế, nhưng ngoài mặt lại không lộ ra một chút nào, dưới cái nhìn của người ngoài, hắn ta vẫn là hình tượng trầm mặc không nói một lời kia.
Trong quá trình đám người trở về phủ.
Một thân ảnh mặc trường bào đỏ, lại quang minh chính đại đi vào trong huyện Thương Tùng.
Hắn ta không phải ai khác, chính là trưởng lão Mạc Hạo Nhiên của Vũ Hóa Môn.
“Hình như Diệp Ninh không ở đây?”
Trong mắt ông ta lóe lên một tia tiếc nuối.
Mạc Hạo Nhiên đến huyện Thương Tùng, đương nhiên không thể nào là đến du lịch.
Mà là bị một câu của Lý Nhiễm đánh thức.
Lý Nhiễm từng hỏi, nói vì sao Tiên Môn phải làm ra thế cục lớn như thế, phải tốn nhiều sức lực như vậy? Diệp Ninh xứng sao?
Diệp Ninh cũng không ở trong kinh thành, muốn giết hắn, về mặt lý luận không phải là một chuyện rất khó mới đúng. Phái ra một Địa Tiên, có lẽ có thể lấy tính mạng của Diệp Ninh mới phải.
Tuy lúc đó Mạc Hạo Nhiên vì kế hoạch lớn của Tiên Môn, phản bác Lý Nhiễm, nhưng mà ở trong lòng ông ta, lại xuất hiện một hạt giống. Đó chính là có lẽ như thế cũng được?
Mười ba tông của Tiên Môn, vì sao phải liên hợp với nhau, phái ra nhiều cao thủ như thế để đối phó với Diệp Ninh? Đó là bởi vì bị Diệp Ninh dọa cho sợ rồi.
Mười hai loại dị tượng của Diệp Ninh, đã phá vỡ nhận thức của Tiên Môn. Khiến cho lòng cảnh giác của bọn họ đối với Diệp Ninh, được nâng cao lên vô hạn.
Ở trong mắt bọn họ, Diệp Ninh đã không còn là một nhân vật nhỏ có thể mang đến phiền phức cho bọn họ nữa, mà là một nhân vật lớn thâm sâu khó lường, có khả năng tiêu diệt Tiên Môn!