Đúng thế, đây chính là nhận thức hiện tại của Tiên Môn đối với Diệp Ninh.
Liên quan đến Diệp Ninh, ở trong Tiên Môn có rất nhiều suy đoán, trong đó điều được nhiều người công nhận nhất, đó chính là Diệp Ninh là đại năng Tiên Giới chuyển thế, đối phó với loại đại năng chuyển thế này, một khi không thể lập tức giết chết hắn, nhất định sẽ dẫn đến hậu hoạn cực lớn.
Vì thế dưới tầng tầng lớp lớp áp lực, Tiên Môn mới quyết định sư tử vồ thỏ, dùng sức mạnh như núi Thái Sơn, nghiền ép Diệp Ninh. Vì sao lại như thế?
Trong lòng Mạc Hạo Nhiên biết rõ, đó chính là bị Diệp Ninh dọa sợ rồi.
Đường đường Tiên Môn, thế mà bị một tiểu tử trẻ tuổi dọa sợ, điều này không thể không nói có chút mỉa mai. Bởi vì bị dọa sợ, vì thế mới có khả năng sinh ra đánh giá quá cao.
Cũng chính là cái gọi tự mình dọa mình.
Nhưng mà một câu nói của Lý Nhiễm, lại khiến cho Mạc Hạo Nhiên tỉnh ngộ.
“Có lẽ chúng ta không nên tự dọa mình, bây giờ Diệp Ninh còn chưa trưởng thành, bên người cũng không có cường giả bảo vệ, muốn giết hắn, có lẽ không phải là chuyện gì khó.”
Mạc Hạo Nhiên càng nghĩ càng cảm thấy có đạo lý.
Có phải là Tiên Môn đã làm vấn đề đơn giản trở nên phức tạp rồi không?
Bây giờ có đối phó với Đại Chu hay không là chuyện quan trọng thứ yếu, giết Diệp Ninh, mới là chuyện ưu tiên hàng đầu. Vì thế, lúc này mới có hành động của ông ta ngày hôm nay.
Mạc Hạo Nhiên đơn thương độc mã đến huyện Thương Tùng.
Là bởi vì ông ta cảm thấy, bên phía Diệp Ninh không có sức mạnh có thể ngăn cản được ông ta. Vì thế ông ta rất tự tin.
Ông ta muốn tìm thấy Diệp Ninh, quan sát một chút ở khoảng cách gần.
Tận mắt thấy mới là thật, tai nghe là giả, ở trong những lời nói truyền nhau phóng đại của đệ tử Tiên Môn, Diệp Ninh giống như là yêu ma vậy. Nhưng Mạc Hạo Nhiên lại cảm thấy, có lẽ Diệp Ninh còn xa mới mạnh mẽ giống như trong tưởng tượng.
Nếu như Mạc Hạo Nhiên một mình có thể thành công, giải quyết Diệp Ninh, đó không phải là trở thành anh hùng của Tiên Môn sao?
“Đối phó Diệp Ninh, có lẽ không cần phát động nhiều người như thế.”
Trong mắt Mạc Hạo Nhiên lóe lên một tia ánh sáng. Vì Diệp Ninh không ở trong thành.
Ông ta cũng không gấp gáp, mà là tùy biện tìm một tửu lâu nhìn có vẻ khá chất lượng ở bên đường, sau đó đi vào bên trong.
“Khách quan, mấy người?”
Tiểu nhị của tửu lầu lập tức đi lên nghênh đón.
Quần áo và khí chất của Mạc Hạo Nhiên đều rất bất phàm, vừa nhìn đã biết chính là khách hàng lớn.
Mạc Hạo Nhiên từ lâu đã từng du lịch khắp thiên hạ, vì thế quen thuộc với người của nhân gian, tùy tay ném một thỏi bạc ra, nói.
“Tìm cho ta một nhã gian.”
Tiểu nhị bắt lấy thỏi bạc, trong đôi mắt phát ra ý cười nồng đậm, nhanh chóng đi lên phía trước dẫn đường, dẫn Mạc Hạo Nhiên lên lầu.
“Khách quan, đây là nhã gian tốt nhất ở chỗ chúng tôi, ngài ăn cái gì không? Thịt hầm ở tiệm chúng tôi là tuyệt với nhất ở huyện Thương Tùng này.”
Tiểu nhị thao thao bất tuyệt nói.
Tiểu nhị biết Mạc Hạo Nhiên là người có tiền, đương nhiên phải đối đãi nhiệt tình.
Cái khác không nói, chỉ thỏi bạc vừa rồi, đây chính là một khoản không nhỏ.
“Thịt hầm thì không cần nữa, tùy tiện lên mấy món ăn chay ngon miệng là được rồi, thêm hai vò rượu nữa đi.”
Tuy Mạc Hạo Nhiên đã sớm bước qua giai đoạn nhịn ăn, nhưng mà thỉnh thoảng ăn vài thứ ở nhân gian, cũng không có hại gì. Dù sao nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, không bằng thưởng thức một chút tư vị của nhân gian.
“Được luôn.”
Tiểu nhị của tửu lầu cúi người, luôn mồm vâng dạ rồi đi ra ngoài.
Mạc Hạo Nhiên mở cửa sổ, đã nhìn thấy người đi đi lại lại trên đường phố. Lúc trước ông ta từng du lịch nhân gian, vô cùng quen thuộc đối với người của thế gian.
Tuy khoảng cách lần du lịch trước đó của ông ta đã qua mấy trăm năm rồi, nhưng mà nhân gian mà, ngàn vạn năm nay đều không dáng vẻ cũ đó. Vẫn luôn chưa từng thay đổi cái gì.
Nhưng mà bây giờ, ở huyện Thương Tùng này, Mạc Hạo Nhiên có thể cảm nhận được rõ ràng sự khác biệt. Điều này chủ yếu thể hiện ở phương diện nào đây?
Mạc Hạo Nhiên suy nghĩ một lúc.
Sau đó mới có được một kết luận kỳ lạ.
Điều này chủ yếu thể hiện ở mặt tinh khí thần của bách tính!
Nói thế nào đây, loại thứ như tinh khí thần, vẫn luôn được xem như là thứ tương đối đáng tin, ở quá khứ trong nhận thức của Mạc Hạo Nhiên, tinh khí thần của người như thế nào thì tốt hơn?
Đương nhiên là đại quan quý nhân, thế tộc, thân hào.
Bởi vì có tiền có thế, vì thế tự bản thân bọn họ có cảm giác ưu việt, khi đi đường, rõ ràng có thể nhìn ra được sự khác biệt với người dân bình thường. Mà tiểu dân nghèo khó, lại là bảo sao nghe vậy, cẩn thận từng chút một, tê dại mơ hồ.
Nhưng mà bây giờ nhìn trên đường phố.
Đi đi lại lại, đầu tiên rất ít đại quan quý nhân, thế tộc, thân hào.