Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 526: CHƯƠNG 526: NHÂN ĐẠO HƯNG VƯỢNG (2)

Điều này rất bình thường, dù sao tân chính vừa mới bắt đầu, đã trở thành cấm địa với thế tộc thân hào khắp nơi ở Tính Châu. Không có thân hào, thế tộc, chỉ có nhân dân bách tính.

Nhưng vấn đề chính là xuất hiện ở trên người những bách tính này.

Mạc Hạo Nhiên chú ý đến, bách tính đi đi lại lại trên đường, rõ ràng là khác hoàn toàn so với trong trí nhớ của ông ta. Sắc mặt bọn họ không thể nói là hồng hào, nhưng ít nhất cũng không pải là trắng bệch, nói rõ là cuộc sống ăn uống cũng tạm được.

Quần áo bọn họ mặc không thể nói là hoa lệ, thậm chí có người còn mặc quần áo chắp vá, nhưng ít nhất không phải là rách rưới.

Từ góc độ của ông ta mà nói, mức sống như thế tuyệt đối không thể xem như là quá tốt, các trời đại trước kia vào thời kỳ thịnh thế, phần lớn bách tính đều là như thế.

Nhưng vấn đề là, trên người bọn họ lại có một cỗ tinh khí thần mà Mạc Hạo Nhiên chưa từng gặp phải. Loại tinh khí thần này, thể hiện ra ở nụ cười trên gương mặt bọn họ.

Thể hiện ra trong bước chân tự tin của bọn họ.

Cùng với trong túi, mặc dù không nhiều, nhưng đúng là còn sót lại mấy đồng tiền đồng. Điều này nói rõ cái gì?

Điều này nói rõ cuộc sống trước mắt, bách tính rất thỏa mãn. Có tôn nghiêm, sống giống như một con người.

Nếu như chỉ là một người có loại cảm giác thỏa mãn này, vậy thì không tính là cái gì, nhưng mà hàng ngàn hàng vạn người đều là như thế, đã mang đến cho Mạc Hạo Nhiên sự chấn động mãnh mẽ.

Ông ta tùy tiện kích phát một ấn quyết, lau một đường trước mặt mình. Vì thế trong đồng tử của ông ta, phát ra ánh sáng màu xanh.

Mạc Hạo Nhiên thi triển thuật pháp, đi nhìn thế giới này.

Thì nhìn thấy ở trong khu vực của một nửa Tính Châu này, lúc nào cũng đều phát ra từng sợi ánh sáng màu vàng kim. Đây là cái gì?

Đây là khí vận!

Điều này nói rõ một nửa khu vực Tính Châu, lúc nào cũng đang không ngừng nâng cao quốc vận của Đại Chu.

“Nhân đạo hưng thịnh…”

Không biết vì sao, đột nhiên Mạc Hạo Nhiên nói ra mấy chữ này.

Hơn nữa mấy chữ này, mang đến cho ông ta một nỗi sợ hãi không thể diễn tả bằng lời. Nhân đạo, là một khái niệm mà trước khi có Diệp Ninh, chưa từng có người nào nhắc đến. Ông ta chỉ biết Tiên đạo, Ma đạo, Nho đạo, Võ đạo,...

Nhưng chưa bao giờ nghe nói về Nhân đạo. Cái gì là Nhân đạo?

Nói về mặt chữ cái, Tiên Nhân cũng là người, Võ giả cũng là người, Ma tu cũng là người, Nho sinh cũng là người. Nhưng nhìn từ thực tế, giữa người với người không giống nhau.

Người chia thành ba tầng lớp, người chia thành vô số đạo. Giữa các đạo với nhau không ngừng tranh đấu. Khó phân cao thấp.

Nhân đạo có thể bao gồm tất cả các đạo có liên quan đến con người. Nhưng các đạo khác thì không cho rằng như thế. Ví dụ như người của Tiên đạo.

Bọn họ sẽ cảm thấy bản thân cùng một loại với thứ dân bình thường sao? Rõ ràng là không cho rằng như thế.

Vì thế, sức mạnh của Nhân đạo, vốn dĩ chính là không không nên được thành lập mới đúng.

Hàng ngàn hàng vạn thứ dân không đếm hết được này, giống như cỏ dại, như sâu kiến, bọn họ, có thể có sức mạnh gì? Nhưng đây rõ ràng là sai lầm của người đời.

Bọn họ không chỉ có sức mạnh, hơn nữa còn rất mạnh.

Điều này từ trong trận chiến ở kinh thành, Diệp Ninh thông qua đại trận Nhân Gian, thể hiện ra sức mạnh của Nhân đạo chém đứt bàn tay của trưởng giáo mười ba tông là có thể nhìn ra được.

Con người nhất định sẽ thắng trời!

Mấy chữ này cũng là lời nói được Diệp Ninh nói ra, dùng một cỗ khí thế dời núi lấp biển, không ngừng vang vọng ở trong đầu của Mạc Hạo Nhiên. Đúng vào lúc này, tiểu nhị đi vào.

“Khách quan, thức ăn và rượu của ngài.”

Tiểu nhị đặt mấy mon ăn và rượu lên trên bàn. Rồi lui ra ngoài. Nhưng lại bị Mạc Hạo Nhiên cản lại.

“Tiểu nhị, ngươi nghĩ về Diệp Ninh như thế nào?”

“Diệp đại nhân?”

Đầu tiên tiểu nhị ngơ ra một lúc, tiếp đó trong mắt lộ ra ánh sáng sùng kính, khóe miệng theo bản năng xuất hiện một nụ cười, nói.

“Diệp đại nhân là Thánh Hiền vĩ đại, ngài ấy có thể cứu vớt hàng ngàn người đau khổ trên thế giới này, chúng ta đều biết, ai mới là thật sự đối tốt với chúng ta…”

Tiểu nhị nhắc đến Diệp Ninh, chính là thao thao bất tuyệt.

Trên thực thế có là con người không giỏi ăn nói như thế nào, khi trả lời vấn đề này, đều có rất nhiều lời muốn nói. Bởi vì thứ có thể nói ra có quá nhiều.

Diệp Ninh đã thay đổi các phương diện cuộc sống của bọn họ.

Nhưng câu trả lời của tiểu nhị, Mạc Hạo Nhiên nghe thấy thì lại là tâng bốc, ông ta rất không thoải mái, chau mày nói.

“Lẽ nào Diệp Ninh không có khuyết điểm gì sao?”

Tiểu nhị lại lần nữa ngây người, sau đó trong chớp mắt sắc mặt đã có chút nghiêm túc.

“Khách quan có ý gì?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!