Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 527: CHƯƠNG 527: NHÂN ĐẠO HƯNG VƯỢNG (3)

Diệp Ninh móc ra một thỏi bạc to bằng nắm đấm, đặt ở trên bàn, nhàn nhạt nói.

“Con người không có ai là hoàn hảo, Diệp Ninh nhất định là sẽ có một chút khuyết điểm, nếu như ngươi có thể nói ra được một điều, cho dù chỉ là khuyết điểm không đáng nhắc đến, thỏi bạc này sẽ là của ngươi.”

Lời nói của Mạc Hạo Nhiên, rõ ràng là có sức hấp dẫn cực lớn. Nhưng tiểu nhị lại là bất ngờ đỏ mặt.

Giống như là nhận phải sỉ nhục vậy.

Tư thế cúi người vâng dạ của tiểu nhị trong chớp mắt thay đổi, tiểu nhị đứng thẳng lưng, tiểu nhị không cao lớn, khí thế cũng không mạnh, thế mà lúc này lại có chút ý tứ đứng ở trên cao nhìn xuống.

“Phi, ngươi đừng hòng lấy bạc ra để mua chuộc ta!”

“Tuy ta là một người thô tục, nhưng ta lại nhận được đại ân của Diệp đại nhân, nếu như không phải Diệp đai nhân, ta và tiểu muội nhà ta đều đã đói chết rồi.”

“Ngươi nhất định là người của thế tộc đúng không, những kẻ ác không có lương tâm các ngươi, vẫn luôn nói xấu Diệp đại nhân!”

Tiểu nhị rất tức giận, thậm chí có một loại tư thế muốn đuổi Mạc Hạo Nhiên ra ngoài.

Bởi vì ngoại trừ sự sùng bái đến từ tận xương cốt của tiểu nhị đối với Diệp Ninh ra, còn có sự thù hận đối với thế tộc.

Bây giờ ai mà không biết, Tính Châu không phải không có lương thực, lương thực đều bị người của thế tộc chiếm hết, thà rằng để ở trong kho cho chuột ăn, cũng không chịu cho lão bách tính.

Loại thù hận này, là khắc tận vào trong xương cốt.

“Ta chỉ là tùy tiện nói thế, ta không phải là người của thế tộc, thỏi bạc này coi như là lễ vật xin lỗi ngươi, ngươi cầm lấy đi.”

Gương mặt Mạc Hạo Nhiên không có biểu cảm gì nói.

Tiểu nhị có chút ngạc nhiên, lại vừa có chút hoài nghi.

Nhung địch ý vẫn như trước rất mạnh mẽ, không nói gì nữa, cũng không cầm bạc, đóng cửa rồi trực tiếp đi ra ngoài. Mạc Hạo Nhiên trầm mặc một lúc lâu.

Vẫn luôn không động đũa. Cuối cùng phát ra tiếng thở dài.

“Diệp Ninh, đúng thật là đáng sợ!”

Bây giờ Mạc Hạo Nhiên có nhận thức hoàn toàn mới đối với Diệp Ninh.

Sự đáng sợ của Diệp Ninh, không chỉ thể hiện ở cá nhân Diệp Ninh, mà còn thể hiện ở thay đổi mà hắn mang đến cho thế giới này. Thật ra chuyện Diệp Ninh cứu Đại Chu, không hề khiến cho Mạc Hạo Nhiên cảm thấy có bao nhiêu đáng sợ.

Bởi vì hưng suy của vương triều, vốn dĩ chính là chuyện thường tình.

Chỉ cần Diệp Ninh có thể áp chế Tiên Môn, vậy thì Đại Chu hồi sinh chỉ là chuyện sớm hay muộn. Nhưng vấn đề là, những gì Diệp Ninh làm không chỉ đơn giản là chuyện vương triều hưng suy.

Hắn dùng một loại phương thức từ trước đến nay chưa từng xuất hiện, mạnh mẽ quyết đoán thay đổi phương thức hoạt động của thế giới này. Đây mới là điều khiến cho Mạc Hạo Nhiên cảm thấy đáng sợ.

Tân chính, nghe có vẻ chỉ là một chính lệnh đơn giản, một lần cải cách không có gì mới mẻ. Tân chính trong lịch sử và cải cách lẽ nào còn ít sao?

Nhưng sau khi đích thân thể nghiệm, rõ ràng Mạc Hạo Nhiên có thể cảm nhận được, thứ Diệp Ninh theo đuổi, cùng với thứ mà người đời cảm thấy, hoàn toàn không phải là cùng một chuyện.

Ông ta chưa bao giờ nhìn thấy thứ dân sống có tôn nghiêm như thế. Chỉ lấy người tiểu nhị vừa rồi ra để nói.

Tiểu nhị là một thứ dân theo ý nghĩa chân chính, một kẻ yếu không có bất kỳ sức mạnh nào. Mà Mạc Hạo Nhiên thì sao?

Loại bỏ thân phận trưởng lão Vũ Hóa Môn ra, ông ta ăn mặc chỉnh tề, mặt mũi tuấn tú, nhìn như thế nào, cũng không phải là người bình thường. Đặt ở quá khứ, loại thân phận giống như tiểu nhị gặp phải ông ta, nhất định sẽ là vâng vâng dạ dạ, cẩn thận từng chút một.

Nhưng mà bây giờ thì sao?

Tuy mới bắt đầu cúi đầu vâng dạ, nhiệt tình như lửa, nhưng đó rõ ràng là xuất phát từ yêu cầu nghề nghiệp của bản thân.

Khi Mạc Hạo Nhiên có chút địch ý đối với Diệp Ninh, cả người tiểu nhị lập tức thay đổi, trở nên hung dữ rất có tính công kích. Loại tính công kích này, xuất hiện ở trên người như thế này, là điều tuyệt đối không bình thường.

Đặt ở quá khứ, cho dù tiểu nhị có bất mãn, nhất định cũng chỉ có thể phối hợp, mà không dám phản bác. Nhưng mà bây giờ, tiểu nhị lại đứng thẳng lưng, lớn tiếng chỉ trích.

Loại thay đổi này, giống như khác biệt một trời một vực vậy. Điều này nói rõ hai khả năng.

Thứ nhất, ở trong mắt tiểu nhị, danh dự của Diệp Ninh đã cao hơn tính mạng của bản thân, vì thế ở trong tình huống tiểu nhị cho rằng Mạc Hạo Nhiên là con cháu của thế tộc, nhưng vẫn như trước dám dũng cảm phản bác ông ta.

Thứ hai, đó chính là tiểu nhị không hề sợ hãi những người gọi là “nhân vật lớn”, tuy người tiểu nhị này thấp kém, nhưng mà trong lòng có tự tin, tiểu nhị cho rằng Diệp Ninh và Viện giám sát có thể làm chủ cho mình, vì thế mới có thể biểu hiện không tự ti cũng không kiêu ngạo như thế.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!