Có những lúc ngay cả người của Viện giám sát cũng đều quên mất, thế mà bên người mình còn có một người như thế. Con người Nam Cung Lương Nhân rất trầm mặc.
Nhiều lúc trầm mặc đến ngay cả Diệp Ninh cũng sẽ vứt ra sau đầu mà quên mất hắn ta. Đây là lần đầu tiên hắn ta ra tay kể từ khi đi theo Diệp Ninh.
Chuẩn xác mà nói, cũng không tính là ra tay.
Hắn ta chỉ là dùng khí thế và sát ý của mình, khóa chặt lấy Mạc Hạo Nhiên mà thôi.
Trong phán đoán của Nam Cung Lương Nhân, Mạc Hạo Nhiên đối với Diệp Ninh, là tồn tại sự uy hiếp nhất định. Đối với uy hiếp, đương nhiên là phải lập tức khống chế càng sớm càng tốt.
Nhưng đây lại khổ cho Mạc Hạo Nhiên.
Tuy nói bây giờ Nam Cung Lương Nhân chỉ là đỉnh cao Tiên Cảnh, khoảng cách thực lực hiện tại của hắn ta so với quá khứ, còn có khoảng cách rất lớn. Nhưng mà khí thế và sát ý của hắn ta là không giả được.
Đây là do tung hành nhiều năm ở Tiên Giới, từng đao từng thương liều ra được.
Tuy Tiên Giới là Tiên Giới, nhưng không phải là một thế giới thái bình giống như mọi người tưởng tượng. Đó không phải là một nơi hưởng thụ, ngược lại càng thêm mam rợ, càng thêm nguy hiểm hơn.
Mỗi năm, Tiên Giới đều có một số lượng lớn Tiên Nhân đi lao dịch, trở thành Tiên Quân, đi ra chiến trường ngoài vực giao chiến với Ma Giới. Mà ở trong Tiên Giới, các vực lớn, các thế lực lớn, cũng không thái bình, chém giết lẫn nhau càng là chuyện thường xuyên xảy ra. Vì thế Nam Cung Lương Nhân có thể trở thành Tiên Quân, vậy thì nhất định là trải qua gió tanh mưa máu.
Chính bởi vì những trải nghiệm đó, mới khiến cho Nam Cung Lương Nhân có loại khí thế đáng sợ như vậy.
Tuy nói khí thế của hắn ta, ở trong các Tiên Quân của Tiên Giới, không được coi là đỉnh cấp, nhưng đối với Mạc Hạo Nhiên mà nói, lại chắc chắn là ép cho không thở được.
Bọn họ căn bản không phải là sự tồn tại cùng một đẳng cấp. Vì thế ông ta rất uất ức. Vô cùng uất ức.
Bản thân đến người ra tay là ai cũng không biết, đã mất đi năng lực khống chế cơ thể. Nếu như lúc này Diệp Ninh muốn giết ông ta, vậy thì ông ta cũng chỉ có thể mở to mắt nhìn bản thân bị giết. Nhưng Diệp Ninh không có suy nghĩ này.
Nói một cách chính xác hơn, là Diệp Ninh căn bản không ý thức được hoàn cảnh khó khăn mà Mạc Hạo Nhiên đang lâm vào.
Ở trong tầm nhìn của Diệp Ninh, đột nhiên Mạc Hạo Nhiên không nói gì nữa, nhưng vẫn là giữ bộ dáng vẻ nụ cười khinh miệt như lúc trước. Không thể nói nói, dáng vẻ này, khiến ông ta trông rất kiêu ngạo.
Không chỉ là Diệp Ninh cảm thấy như thế. Tất cả mọi người đều cho rằng như thế.
Mạc Hạo Nhiên đúng thật là kiêu ngạo có chút quá mức, cứ đứng đó không động đậy, nhìn mọi người với ánh mắt khinh miệt. Điều này mang đến cho mọi người áp lực cực lớn.
“Đại nhân, thứ cho tại hạ không thể tuân lệnh, bệ hạ đã dặn dò, nhất định phải bảo vệ sự an toàn của ngài!”
Trần Thiệu Chính lựa chọn kháng lệnh.
Tư thái này của Mạc Hạo Nhiên, rõ ràng là có chỗ dựa vào. Hắn ta không muốn để cho Diệp Ninh mạo hiểm.
“Ngươi yên tâm, ta đã phong Thánh rồi, ông ta không có bản lĩnh giết ta.”
Diệp Ninh phất phất tay, nói.
“Ngược lại là các ngươi, nên lui xuống, nếu như thật sự động thủ, các ngươi ở đây, ngược lại cản trở đến ta.”
Nói đến đây, Diệp Ninh một tay xách Mặc Ly lên.
Nha đầu không biết lai lịch ở đâu ra này túm chặt lấy chân của hắn, giống như là con gấu trúc vậy.
“Còn có ngươi, cũng đi sang một bên đi.”
Mặc Ly cúi đầu, ngoan ngoãn thả tay ra, lùi ra phía sau bảy tám bước. Thật ra nàng chính là sợ mà thôi.
Mạc Hạo Nhiên bất ngờ xuất hiện, khiến cho nàng nhớ đến những ngày tháng tăm tối bị nhốt ở trong Vũ Hóa Môn. Vì thế nàng theo bản năng muốn tìm chỗ dựa.
Bây giờ nàng đã phát hiện ra, trên người Diệp Ninh này không có khí tức nguy hiểm, là sự tồn tại có khả năng bảo vệ mình nhất. Nàng lùi ra phía sáu bảy tám bước, thì đến trước mặt Nam Cung Lương Nhân.
Vẻ mặt này của Nam Cung Lương Nhân, theo cái nhìn của nàng, chắc chắn là hình tượng của một quái nhân. Điều này khiến trong lòng nàng có chút dựng lông lên.
Nhưng hình như Nam Cung Lương Nhân lại có hứng thú với nàng, ánh mắt kỳ lạ bị mái tóc rồi bù che khuất sáng lên. Ánh mắt này khiến nàng cứng đờ.
Giống như là bí mật trong nội tâm của bản thân bị người khác nhìn thấu vậy.
Cả người nàng cứng đờ, lộ ra nụ cười lấy lòng với Nam Cung Lương Nhân.
Nhưng mà lúc này, Nam Cung Lương Nhân đã quay người lại, lại là bộ dáng cúi đầu như lúc trước. Giống như là ánh mắt mà vừa rồi nàng nhìn thấy, chỉ là ảo giác vậy.
“Ta hỏi ý các hạ đến đây, các hạ không chịu nói cũng không sao cả.”
Diệp Ninh vẫn còn chưa biết bản thân đang đấu trí đấu dũng với không khí.