Nhìn Mạc Hạo Nhiên vẫn như trước giữ nụ cười khinh miệt, trong lòng không chỉ không tức giận, ngược lại còn vui mừng. Khinh miệt tốt.
Ông ta khinh miệt nói rõ ông ta có tự tin. Nếu như đã có tự tin, vậy thì nhất định thủ đoạn của ông ta sẽ rất mạnh?
Nghĩ một chút cũng biết, vị này là đại trưởng lão của Vũ Hóa Môn, nhất định không phải là loại người đơn giản.
“Bởi vì cho dù ngươi không chịu nói, ta cũng biết, ngươi đến tìm ta, nhất định là không có ý tốt lành gì.”
Diệp Ninh nhàn nhạt nói.
“Nói đi, muốn ra tay như thế nào, nói dự định ra đi!”
Người này giả khoe khoang như thế.
Nói không chừng là có thủ đoạn đè dưới đáy hòm (tuyệt chiêu) nào đó.
Diệp Ninh thể hiện rất chờ đợi. Nhưng Mạc Hạo Nhiên vẫn như trước không nói lời nào.
Diệp Ninh: “???”
Hắn không nhịn được đi về phía trước mấy bước.
“Rốt cuộc các hạ có ý gì? Ngươi không nói lời nào, chỉ đứng như thế nhìn ta là có trò gì?”
Nhưng Mạc Hạo Nhiên vẫn như trước không có bất kỳ động tĩnh nào.
Ông ta giống như một bức tượng vậy.
Nụ cười khinh miệt đó ở trên mặt, từ đầu đến cuối không thay đổi một chút nào.
Diệp Ninh: “…”
Ta có chút tức giận rồi.
Tuy ngươi là đến giết ta, ta rất hoang nghênh. Nhưng mà ngươi không nói gì là có ý gì?
Ngươi coi thường người khác như thế sao?
Hắn làm sao biết được, một chút tức giận này của hắn, so với Mạc Hạo Nhiên, vậy thì căn bản không tính là cái gì… Mạc Hạo Nhiên đúng thật mà tức giận muốn bùng nổ.
Ông ta cảm nhận được cảm giác sỉ nhục trước nay chưa từng có. Hay cho Diệp Ninh ngươi!
Ngươi xấu xa vô sỉ, tiểu nhân cả người đầy ý xấu! Bên người ngươi có cường giả tuyệt đỉnh bảo vệ.
Bản tọa nhất thời sơ suất, mới rơi vao trong bẫy hiểm này của ngươi. Bản tọa chấp nhận!
Muốn chém muốn giết, tùy theo ngươi.
Bản tọa tu hành hàng ngàn năm, cũng không phải là không thua nổi, đạo lý người thắng làm vua kẻ thua làm giặc, ta so với bất kỳ người nào đều hiểu hơn. Nhưng, ngươi có thể giết mà không thể sỉ nhục
Rõ ràng ngươi biết bây giờ ta không động đậy được, nhưng ngươi lại giả vờ như không biết gì, ở trước mặt mọi người sỉ nhục ta. Có loại người như ngươi không?
Phải nhàm chán như thế nào, ghê tởm như thế nào, mới có thể làm ra loại chuyện này.
“Diệp huynh, hình như tình hình của ông ta không đúng lắm.”
Thái Hướng Cao cảm thấy kỳ lạ, thấp giọng nói. Diệp Ninh gật đầu.
Hắn cũng cảm nhận được.
Hắn nhìn Mạc Hạo Nhiên, trong lòng suy nghĩ một vấn đề. Rốt cuộc tên này bị làm sao thế?
Đường đường đại trưởng lão Vũ Hóa Môn, không thể nào là một tên ngốc chỉ biết cười được.
“Đại nhân, để ta đến đó nói mấy câu.”
Trần Thiệu Chính cũng cảm thấy cổ quái, đề nghị nói. Diệp Ninh gật đầu.
Trần Thiệu Chính đi lên phía trước mấy bước, chỉ vào Mạc Hạo Nhiên nói.
“Mạc Hạo Nhên, ta là tổ tiên của ngươi! Rốt cuộc ngươi muốn làm gì, cho một đao dứt khoát đi!”
Lời này vừa nói ra, Thái Hướng Cao và Diệp Ninh đều ngơ ra, đồng loạt nhìn Trần Thiệu Chính.
Trần Thiệu Chính gãi giãi đầu nhìn hắn.
“Ta là võ giả, là người lỗ mãng, nói chuyện thô tục quen rồi.”
Điều này rất hợp lý.
Sau đó thì nhìn thấy, Mạc Hạo Nhiên vẫn là bất động. Nhưng lại không phải là hoàn toàn không có biến hóa.
Bởi vì mặt của ông ta, bằng mắt thường cũng có thể nhìn được dần dần trở nên đỏ ửng. Cũng không biết là xấu hổ, hay là tức giận.
Diệp Ninh chau mày.
Hắn cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ. Nói như thế nào đây.
Có một cỗ hương vị quen thuộc.
Chuyện này có thế nào cũng cảm thấy lại vượt ta khỏi sự khống chế của hắn? Hắn đi về phía trước mấy bước, quả nhiên Mạc Hạo Nhiên không có phản ứng…
Diệp Ninh hỏi.
“Các hạ thật sự không động đậy được?”
Mạc Hạo Nhiên rất muốn lớn tiếng mắng. Nhưng ông ta không nói ra được. Đợi đã!
Hình như có thể nói được một chút.
Ông ta phát hiện hình như mình đã hồi phục được năng lực khống chế cơ thể, điều này khiến ông ta điên cuồng vui mừng.
“Ngươi!”
Ông ta muốn lớn tiếng mắng chửi, hơn nữa còn muốn bất ngờ tập kích Diệp Ninh. Nhưng cỗ sát khí đó lại lần nữa khóa chặt ông ta.
Khiến cho động tác của ông ta, nhất thời lại bị cứng lại.
Bụp!
Dày vò như thế, ông ta không khống chế được, đầu gối khụy xuống, trực tiếp quỳ ở trước mặt Diệp Ninh.
Diệp Ninh: “..”
Thái Hướng Cao: “…”
Trần Thiệu Chính: “…”
Bất ngờ khung cảnh trở nên vô cùng ngượng ngùng.
Đại trưởng lão của Vũ Hóa Môn, Mạc Hạo Nhiên thế mà lại hành đại lễ với Diệp Ninh. Mà Mạc Hạo Nhiên đúng là hận không thể tìm cái hố để chui xuống.
“Sĩ có thể giết, không thể nhục!”
Ông ta phát hiện bản thân lại mất đi năng lực khống chế cơ thể. Nhưng lần này đã không dám ra tay nữa.
Bởi vì ông ta biết, bản thân chỉ cần ra tay với Diệp Ninh, vậy thì cường giả thần bí kia, nhất định sẽ ra tay trừng phạt ông ta. Ông ta không thể tự rước nhục vào thân, vì thế không nói lời nào, trực tiếp hóa thành một đạo ánh sáng, biến mất không thấy đâu nữa.