Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 536: CHƯƠNG 536: PHƯƠNG PHÁP PHÁ VỠ THẾ CỤC

Đối với tông môn, nhất định cũng là có cảm tình nhất định.

Nếu như thật sự có một ngày, cần phải hy sinh sống chết cho tông môn, ông ta cảm thấy bản thân không thiếu dũng khí này.

Nhưng vấn đề là, bây giờ Nam Cung Lương Nhân không hề có ý định giết ông ta, mà là muốn tự bản thân ông ta lựa chọn. Điều này khiến cho ông ta có chút do dự.

Nếu như ngươi trực tiếp ra tay, vậy thì chính là vô cùng anh dũng chết chính nghĩa.

Nhưng ngươi giao quyền lựa chọn cho ta, khiến cho ta rơi vào trong mẫu thuẫn. Nam Cung Lương Nhân không hề gấp gáp.

Hắn ta có thể nhìn ra, Mạc Hạo Nhiên không phải là người có thể coi thường vứt sự sống chết sang một bên. Người như ông ta, càng cho ông ta thời gian suy nghĩ, ông ta càng dễ dàng do dự. Ngược lại nếu như ép ông ta, ngược lại ông ta sẽ tiếp tục dũng cảm.

Loại chuyện này Nam Cung Lương Nhân gặp nhiều rồi.

Càng là người tu hành mạnh mẽ, càng ở đọa vị cao, sẽ càng lập trường không kiên định.

Điều này là bởi vì bọn họ khó khăn lắm mới đạt đến loại tầng bậc đó, đáng ra nên bắt đầu hưởng thụ cuộc sống ở trên đỉnh núi mới đúng. Bọn họ từng nhìn thấy phỏng cảnh trên đỉnh, vì vậy có quá nhiều thứ không thể nào buông bỏ được.

Ngược lại những người tu hành thực lực không cao, thì lại không thiếu nhiệt huyết. Mạc Hạo Nhiên đổ mồ hôi đầm đìa.

Ông ta do dự rất nhiều, cuối cùng vẫn là thở dài một hơi.

“Ta muốn sống.”

Ông ta phát hiện bản thân không có dũng khí lựa chọn sống chết.

Mỗi lần dự định bất chấp, trong lòng vẫn luôn có một giọng nói nói với ông ta, ngươi cần gì phải chết vì Vũ Hóa Môn chứ? Cho dù Vũ Hóa Môn không còn nữa, cuộc sống của ngươi vẫn còn dài…

Càng huống hồ, cũng chưa chắc phải bán đứng tông môn có đúng không? Nam Cung Lương Nhân còn chưa nói bảo ngươi làm cái gì mà?

Hơn nữa, có lẽ có thể chiếu lệ trước, thoát thân khỏi nguy hiểm, rồi phản lại cũng được. Những suy nghĩ lộn xộn, phức tạp tràn ngập trong đầu ông ta.

Con người chính là như thế, rất dễ dàng có thể tìm cho bản thân mình rất nhiều lý do. Sau đó ông ta thỏa hiếp với vẻ đương nhiên.

Đầu đầy mồ hôi, trong mắt càng là tràn ngập sự mệt mỏi.

Vừa rồi trận giao chiến gay gắt đó, không khác gì trải qua đấu tranh sống chết, mang đến cho ông ta cảm giác mệt mỏi về mặt tâm lý vô cùng mạnh mẽ.

“Rất tốt.”

Nam Cung Lương Nhân gật đầu, sau đó điểm vào trên trán ông ta.

Một đạo khí tức băng lạnh, thuận theo mi tâm trực tiếp dung nhập vào trong cơ thể ông ta. Mạc Hạo Nhiên lộ ra thần sắc kinh ngạc.

“Đây là thứ gì?”

Rõ ràng có thứ gì đó đang đi vào trong cơ thể của ông ta.

Vừa mới đi vào, giống như là không có gì ngăn cản vậy, nhanh chóng bao trùm dọc theo kinh mạch của ông ta, cuối cùng xông vào trong đan điền. Tiên lực của Mạc Hạo Nhiên cảm nhận được sự xâm nhập của vật lạ, theo bản năng muốn bức thứ này ra ngoài.

Nhưng mà đúng vào lúc tiên lực va chạm với thứ này, thì lập tức bị xâm nhập. Thời gian không đến một hơi thở, vật này giống như là bị tan chảy vậy, trực tiếp dung nhập thành một thể với tiên lực của ông ta.

Ông ta cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể đều trở nên lạnh như băng, khi lưu chuyển, giống như là sắp ngưng tụ thành băng vậy, khiến cho kinh mạch, đan điền, thậm chí là thần hồn của ông ta, đều có một loại cảm giác bị chia cắt.

“Đây là chú Tiểu Âm Dương Huyền Minh.”

Nam Cung Lương Nhân nhàn nhạt nói.

“Chú Tiểu Âm Dương Huyền Minh, là một loại pháp thuật lời nguyền.”

“Giữa ban ngày, tiên lực trong cơ thể sẽ băng lạnh tận xương, ban đêm, lại nóng như lửa đốt.”

“Âm dương tuần hoàn, lặp lại bất thường.”

Bây giờ trời đã gần tối rồi, Mạc Hạo Nhiên cẩn thận cảm nhận một chút. Thế mà sức mạnh trong cơ thể lại thật sự từ cảm giác lạnh như băng chuyển hóa thành nóng như lửa. Điều này khiến ông ta cảm thấy không thể tin được.

Thế gian còn có loại pháp thuật lời nguyền quỷ dị như vậy? Trong mắt của ông ta tràn ngập vẻ nghiêm túc, hỏi.

“Dám hỏi tiền bối, nếu như lời nguyền này phát tác, sẽ như thế nào?”

Nam Cung Lương Nhân mặt không có biểu cảm gì, nói.

“Yên tâm, sẽ không chết.”

Ông ta thở phào mọt hơi nhẹ nhõm.

Tiếp đó lại nghe thấy một câu nói khiến cho cả người ông ta đều cứng đờ.

“Chỉ là sẽ phế đi tu vi của ngươi mà thôi.”

Nam Cung Lương Nhân giống như là đang nói một chuyên nhỏ không đáng nhắc đến vậy.

“Cái gì?”

Sắc mặt Mạc Hạo Nhiên thay đổi.

“Nếu như vào thời điểm ban ngày, tu vi sẽ giống như là bị đóng băng, cả người đông cứng, không thể nào sử dụng được, mà tiếp theo đây cả đời của ngươi, đều sẽ cảm nhận được cái gì gọi là hàn khí lạnh thấu xương.”

“Nếu như vào ban đêm, tu vi sẽ như bị lửa thiêu đốt, mà cuộc sống sau này của ngươi, chỉ cần chuyển động, sẽ bị ngọn lửa thiêu đốt trái tim.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!