Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 537: CHƯƠNG 537: PHƯƠNG PHÁP PHÁ VỠ THẾ CỤC (2)

“Bất luận là loại nào, ngươi đều sẽ sống không bằng chết, đương nhiên, nếu như không chịu được, hoàn toàn có thể lựa chọn tự sát.”

Nam Cung Lương Nhân bình tĩnh nói.

Đương nhiên hắn ta không thể nào tin tưởng một người như Mạc Hạo Nhiên.

Muốn khống chế ông ta, không dùng một vài thủ đoạn là không thể nào. Mạc Hạo Nhiên như rơi vào động băng.

Lời nguyền thật là độc ác.

Bây giờ ông ta còn chưa có vấn đề gì, nhưng hình như ông ta đã cảm nhận được hai loại đau đớn nóng lạnh đan xen. Ông ta nhìn Nam Cung Lương Nhân đứng ở trước mặt.

Trong lòng nghĩ đến một vấn đề, tên này, rốt cuộc là ở đâu nhảy ra vậy? Ông ta cảm thấy, Nam Cung Lương Nhân có thể còn đáng sợ hơn nhiều so với tưởng tượng của ông ta.

Từ mặt khí chất, từ mặt thủ đoạn, từ mặt tâm cơ, đều có thể nhìn ra được, người này tuyệt đối là lão giang hồ.

Ông ta so sánh với Nam Cung Lương Nhân, thậm chí đều cảm thấy bản thân có chút ngây thơ.

Vũ Hóa Môn không phải không có cường giả tuyệt đỉnh. Ở dưới pháp tắc của thế giới hiện tại, người mạnh nhất chính là Thiên Tiên.

Vũ Hóa Môn có mấy vị Thiên Tiên đang chìm trong giấc ngủ say, bọn họ không lựa chọn phi thăng, mà là tự phong bế tu vi, đi vào trong giấc ngủ sâu, dùng loại phương thức này để bảo vệ tông môn.

Một khi có chuyện lớn gì, thì có thể đánh thức bọn họ, để cho bọn họ ra tay. Những Thiên Tiên này, mỗi một người đều là lão quái vật.

Mạc Hạo Nhiên thân là đại trưởng lão, đương nhiên từng tiếp xúc với bọn họ. Nhưng ông ta cảm thấy, Nam Cung Lương Nhân còn đáng sợ hơn so với những lão quái vật đó.

Ông ta cảm nhận được quá trình từ băng lạnh dần dần chuyển thành lửa nóng ở trong cơ thể của mình, trái tim ông ta trùng xuống. Ông ta biết, bản thân không thể nào phản kháng được với người như Nam Cung Lương Nhân.

So với chết, ông ta càng lo lắng bản thân sẽ biến thành một phế nhân.

Từ đại trưởng lão Vũ Hóa Môn cao cao tại thượng, trong chớp mắt biến thành sâu kiến. Loại chuyện này là điều ông ta không thể nào chấp nhận được.

Ông ta đến chết cũng không dám, đương nhiên càng không dám cứng đầu chống lại lời nguyền. Vì thế trong chớp mắt đã thể hiện thần phục.

“Tiền bối muốn ta làm cái gì, cứ việc nói.”

Ông ta cúi đầu xuống, phảng phất như là đang nhận mệnh.

Bên người Diệp Ninh có một cường giả thần bí như thế bảo vệ, bây giờ ông ta có chút lo lắng vận mệnh của Tiên Môn. Diệp Ninh thật sự là quá quỷ dị rồi, bên người hắn vẫn luôn có thể xuất hiện một vài tình thuống bất ngờ.

Bây giờ nhìn thấy vẫn chỉ mới là Nam Cung Lương Nhân. Nhưng mà chưa chắc đã chỉ có một mình Nam Cung Lương Nhân.

Nói không chừng đến lúc đó, còn có người khác nữa.

Bây giờ cảm xúc của Mạc Hạo Nhiên xuống dốc, không kìm chế được nghĩ theo phương hướng xấu nhất, vừa mới nghĩ đến, đã có chút chán nản. Đây là lần đầu tiên, ông ta sinh ra suy nghĩ có lẽ Tiên Môn sẽ bại dưới tay Diệp Ninh.

“Hai chuyện.”

Nam Cung Lương Nhân không hề chần chừ chút nào, sau khi nhìn thấy Mạc Hạo Nhiên chấp nhận số phận, thì lập tức mở miệng.

“Thứ nhất, ta muốn ngươi công bố với mọi người tin tức Tiên Môn muốn lợi dụng nước Tấn phạt Chu ra ngoài, để cho toàn thiên hạ được biết.”

“Thứ hai, quay trở về Vũ Hóa Môn, bình thường không cần ngươi làm cái gì, vào thời khắc mấu chốt, ta sẽ tự có mệnh lệnh.”

“Đã hiểu chưa?”

Mạc Hạo Nhiên cứng nhắc gật đầu.

Quả nhiên, Nam Cung Lương Nhân là muốn ông ta làm nội gián. Thật ra ông ta đã sớm nghĩ đến rồi.

Nhưng mà ông ta là đại trưởng lão của Vũ Hóa Môn…

Đường đường đại trưởng lão Vũ Hóa Môn, thế mà lại trở thành nội gián. Ông ta suy nghĩ kỹ một chút, cảm thấy vô cùng hoang đường.

Nhưng mà ông ta không có lựa chọn.

“Tiền bối có lệnh, tại hạ không dám không theo, nhưng mà trên người ta có lời nguyền…”

Trong đôi mắt Mạc Hạo Nhiên lộ ra thần sắc lo lắng.

“Lời nguyền trên người ngươi không có gì đáng lo lắng, nếu như ngươi thành thành thật thật làm việc, ta sẽ không kích phát lời nguyện, vậy thì sức mạnh băng lửa này ở trong người ngươi, không chỉ không hại đến ngươi, còn sẽ có chút giúp đỡ đối với ngươi.”

Nam Cung Lương Nhân búng búng tay, nói. Vừa dứt lời, hắn ta đã biến mất.

Chuyện hắn ta muốn làm đã làm xong, ở lại đây cũng không có bất kỳ ý nghĩa nào, còn không bằng trở về trước, để tránh cho Diệp Ninh phát hiện, dẫn đến hoài nghi.

Bây giờ hắn ta vẫn chưa muốn bại lộ thân phận của bản thân. Một là hắn ta cảm thấy, thời cơ còn chưa chín muồi.

Hai là đến ngay cả bản thân hắn ta, cũng không biết nên tự giới thiệu bản thân như thế nào. Thân phận Tiên Quân, hắn ta không muốn nó nữa.

Bởi vì nghĩ đến nó, đều là ký ức đau đớn.

Nếu như có thể, hắn ta thà rằng quên đi quá khứ.

Bây giờ hắn ta chỉ muốn đi theo bên người Diệp Ninh, báo đáp ân cứu rỗi. Chỉ như thế mà thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!