Tóm lại, Diệp Ninh rất bức bối.
Nhưng lúc này, Vũ Hóa Môn lại khiến cho phiền muộn của hắn quét sạch, vô cùng vui mừng, ngay cả tứ chi của Diệp Ninh cũng có một loại cảm giác sảng khoái. Xin lỗi Tiên Môn!
Là tại hạ hiểu nhầm rồi!
Hóa ra các ngươi chậm chạp không chịu ra tay, là đang ấp ủ chiêu lớn!
Chiêu lớn này của Tiên Môn, thật sự là khiến cho Diệp Ninh vô cùng hài lòng. Theo cách nghĩ của hắn, Tiên Môn nhất định là đã ý thức được mối đe dọa của mình rồi.
Vì thế tuyệt đối một bước làm đến cùng, không bao giờ cho Diệp Ninh bất kỳ không gian nào sống sót nữa. Mười ba tông Tiên Môn cùng nhau ra tay, là sức mạnh khổng lồ như thế nào?
Ngay cả bản thân Diệp Ninh, đều cảm thấy bản thân không thể nào sống được. Hai nắm đấm khó địch lại mười người, càng huống hồ bây giờ còn có nhiều người như thế. Tiên Môn phối hợp như vậy, thậm chí khiến cho Diệp Ninh có chút cảm động. Hắn phát hiện ở phương diện nào đó, hắn nhất trí với Tiên Môn. Ví dụ như, Tiên Môn muốn hắn chết. Mà hắn thì cũng muốn bản thân chết.
Tiên Môn cảm thấy hắn rất khó chết, vẫn luôn xuất hiện tình huống bất ngờ.
Diệp Ninh cảm thấy thế giới này có độc, mỗi lần muốn chết đều không chết được. Vì thế nói, ta và Tiên Môn không phải là kẻ địch!
Cuối cùng, vẫn là phải dựa vào Tiên Môn mới có thể giúp ta hoàn thành đại nghiệp Thiên Đế!
Diệp Ninh cảm động đến mức nước mắt sắp rơi ra ngoài, kết quả lúc này Thái Hướng Cao lại chạy ra nói với hắn, hy vọng hắn nhanh chóng rút lui. Đây không phải là nói chuyện cười sao?
“Không cần biết huynh nói như thế nào, bản quan đều không thể nào rút lui!”
Diệp Ninh bày ra một bộ tư thế tuyệt đối không có đường thương lượng.
Phải biết rằng hắn rất ít khi tự xưng bản quan, bây giờ hắn tự xưng như thế, thì đã nói rõ ý chí của hắn là không thể nào thay đổi được. Đã có ý định lấy thân phận ra áp chế mọi người rồi.
Điều này nhất thời khiến cho Thái Hướng Cao cạn lời. Thái Hướng Cao đúng thật là không hiểu được. Diệp Ninh đây là có ý định gì.
Đổi thành những lúc khác, một khi Diệp Ninh quyết định chuyện gì, Thái Hướng Cao tuyệt đối không có bất kỳ lời nói nào, nhưng mà hôm nay khác ngày trước, chuyện này liên quan đến sự sống chết của Diệp Ninh và tồn vong của Đại Chu, hắn ta tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn.
Vì thế Thái Hướng Cao vô cùng kích động nói.
“Diệp đại nhân, huynh là người thông minh nhất thiên hạ, huynh nên biết, cái gọi là phạt Chu trong miệng Tiên Môn, trên thực tế chính là nhằm vào huynh mà đến.”
“Sức mạnh mười ba tông Tiên Môn, gần như là vô địch thiên hạ, nếu như muốn đối kháng, chỉ có một khả năng, đó chính là trở về kinh thành.”
“Trong kinh thành, có đại trận Nhân gian, huynh ở trong trận, chính là vô địch, Tiên Môn có kêu gào thế nào, cũng không làm gì được huynh, Diệp đại nhân của ta ơi… Huynh phải biết, bây giờ Tiên Môn sợ nhất chính là huynh quay trở lại kinh thành, hy vọng nhất chính là huynh ở lại Tinh Châu đợi chết!”
Trogn mắt Thái Hướng Cao tràn ngập vẻ khó hiểu.
“Vì sao huynh nhất định phải làm chuyện tự làm mình bị thương chứ?”
Thái Hướng Cao không hiểu.
Bây giờ Thái Hướng Cao đã là Đại Nho rồi, tự cho rằng bản thân đã có thể đi theo bước chân của Diệp Ninh, phán đoán ra một chút suy nghĩ. Nhưng mà lúc này, hắn ta ý thức được là bản thân mình nghĩ nhiều rồi.
Suy nghĩ của Diệp Ninh, căn bản không thể nào đoán được.
Thái Hướng Cao có như thế nào cũng nghĩ không thông, rút về kinh thành là quyết định rất khó khăn sao? Không khó đi!
Vì sao vừa nhắc đến chuyện này, Diệp Ninh lại bài xích mạnh mẽ như thế? Vì sao?
Đương nhiên là ta mong không được Tiên Môn đến giết chết ta rồi. Đây là tiếng lòng của Diệp Ninh.
Diệp Ninh rất muốn trực tiếp trở thành Thiên Đế, từ lâu đã không muốn tiếp tục cố gắng nữa. Trước đây xuất hiện sai lầm lặp lại, mà bây giờ, cuối cùng cũng đợi được Tiên Môn ra tay.
Hơn nữa lần ra tay này, còn là dốc hết sức lực.
Điều này ở trong mắt rất nhiều người, hoàn toàn là hành vi đại pháo nổ muỗi.
Vì thế, Tiên Môn à ta đã phối hợp như thế rồi? Ta có thể lâm trận chạy trốn sao? Nếu như thật sự vào lúc này mà chạy muốn, đến bản thân Diệp Ninh cũng không thể nào tha thứ cho mình.
Nhưng loại lời nói này nhất định không thể trực tiếp nói với Thái Hướng Cao, sự tồn tại của hệ thống nói là không thể nói cho bất kỳ người nào, vì thế Diệp Ninh suy nghĩ một chút, nói.
“Ta có lý do của ta, không cần biết huynh nói như thế nào, ta cũng không thể nào chạy trốn!”
Trần Thiệu Chính ở bên cạnh cũng không nhịn được nữa, nói.
“Đây sao có thể nói là chạy trốn chứ? Đại nhân ở lại, là tự tìm chết, rời khỏi đây, mới có thể khiến cho Tiên Môn bị thương!”
Thái Hướng Cao hít một hơi thật sâu, trực tiếp quỳ xuống.