Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 544: CHƯƠNG 544: YẾU LƯU THANH BẠCH TẠI NHÂN GIAN (2)

“Đại nhân không đi, chúng ta sẽ cứ quỳ mãi ở đây, nếu như Tiên Môn đến, vậy thì cùng nhau chết đi!”

Vẻ mặt hắn ta kiên định, trong đôi mắt tràn ngập sự cố chấp, trực tiếp quỳ xuống.

Rõ ràng, đây là uy hiếp.

Thái Hướng Cao của quá khứ, còn có khí chất thư sinh rõ ràng, rất khó làm ra loại hành động táo bạo như lúc này.

Nhưng mà chuyến đi đến Tính Châu, hắn ta là người thu hoạch được nhiều nhất, sau khi nhìn thấy đủ mọi thứ ở nhân gian, tâm tính của hắn ta, phương thức làm việc của hắn ta, đều có thay đổi rõ ràng.

Vì thế, lúc này, hắn ta thể hiện ra sự quyết đoán dứt khoát. Vẻ mặt Trần Thiệu Chính thay đổi, không nói lời nào cũng quỳ xuống.

Trần Thiệu Chính dùng hành động, thể hiện sự ủng hộ đối với Thái Hướng Cao.

“Mời đại nhân về kinh!”

Quan lại thuộc Viện giám sát, tất cả đều quỳ xuống, trong mắt lộ ra thần sắc cầu xin.

Người của Viện giám sát rất nhiều, từ trong lầu các, cùng nhau quỳ đến trên đường phố.

“Mời đại nhân về kinh!”

Năm trăm Thiên Long Vệ cũng như thế, bọn họ xuống ngựa, mặc khải giáp nặng nề, phát ra tiếng quỳ xuống ngay ngắn.

“Mời đại nhân về kinh!”

Ba ngàn Thần Cơ Doanh, cũng là như thế.

Nhất thời, tiếng hô vang lên rầm rộ không ngừng.

Tiếng nói vang vọng, phảng phất như sấm nổ vậy, phá vỡ tầng mây.

Diệp Ninh nhìn bọn họ ở xung quanh.

Sắc mặt mỗi một người đều là rất kiên quyết. Hắn cũng trở nên nghiêm túc.

Bởi vì cuối cùng hắn ý thức được, lần này khác với trong quá khứ.

Trong quá khứ, tuy nhìn có vẻ cũng là giống như thiêu thân lao vào lửa, nhưng dù sao cũng có một chút cơ hội sống. Hoặc là nói, nhìn là chắc chắn sẽ chết, chỉ có thể liều mạng để phá vỡ cục diện.

Chỗ khác biệt giữ hiện tại và lúc trước chính là ở chỗ này, rõ ràng có một con đường trốn thoát bày ra trước mặt Diệp Ninh. Không lựa chọn con đường này, chắc chắn là thành toàn cho kế hoạch độc ác của Tiên Môn.

Đây là vì sao?

Mạng của Diệp Ninh đã sớm không chỉ đơn giản thuộc về bản thân hắn nữa. Hắn là hi vọng của vạn dân.

Là lãnh tụ của Viện giám sát.

Là thầy giáo của vô số người đọc sách.

Càng là lãnh tụ tinh thần mà người người ở thế giới này ủng hộ. Một khi hắn ngã xuống, hậu quả không thể tưởng tượng được.

Nếu như nói có thể dùng mạng của mình để đổi lấy mạng của Diệp Ninh, vậy thì tất cả những người đang quỳ xuống, đều tình nguyện đưa ra quyết định này.

“Các ngươi đứng lên trước đi.”

Trong lòng Diệp Ninh có chút cảm động, trầm giọng nói.

“Diệp huynh, nếu như huynh thật sự ở lại chỗ này tìm chết, vậy thì chúng ta chỉ có thể cùng chết với huynh.”

Thái Hướng Cao cười buồn.

Tất cả mọi người đều quỳ xuống, không có người nào có ý đứng lên.

Cảnh tượng này, chắc chắn khiến người khác rất chấn động.

Người như thế nào, mới có thể có loại ma lực khiến cho người khác tình nguyện chết vì hắn, coi tính mạng của hắn còn quan trọng hơn cả tính mạng của mình? Chỉ có Diệp Ninh.

Nam Cung Lương Nhân nhìn thấy cảnh tượng này. Hốc mắt có chút ướt át.

Thật ra dưới cái nhìn của rất nhiều người, đều là một chuyện không thể nào tưởng tượng được. Bởi vì Nam Cung Lương Nhân là Tiên Quân.

Nam Cung Lương Nhân sống nhiều năm như thế, nhìn thấu sống chết ly biệt, vốn dĩ không nên có quá nhiều dao động cảm xúc rõ ràng mói đúng. Nhưng từ trước đến nay Diệp Ninh đều khác biệt với người tu hành bình thường.

Hắn ta càng thiên về có cảm tính hơn.

Từ trước đến nay tu hành đều không phải là mục đích của hắn ta.

Mục đích của hắn ta, là muốn thông qua tu hành, để có được sức mạnh đi bảo vệ người khác. Diệp Ninh chính là người mà hắn ta muốn bảo vệ.

Đám người Thái Hướng Cao cũng muốn bảo vệ Diệp Ninh.

Bọn họ đều có cùng một mục tiêu. Thật là tốt.

“Đây là một thế giới ấm áp.”

Nam Cung Lương Nhân bắt đầu có hảo cảm với đám người Thái Hướng Cao.

Logic của hắn ta rất đơn giản.

Các ngươi bảo vệ Diệp Ninh. Tình nguyện hy sinh tính mạng.

Vậy thì các ngươi chính là bạn bè của ta.

Nhìn từ góc độ của hắn ta, không có vấn đề gì.

Một góc của lầu các, hai thân ảnh nho nhỏ đang đứng ở đó. Không phải là ai khác, chính là Huyên Huyên và Mặc Ly.

Sau khi Diệp Ninh dẫn Mặc Ly trở về, hai tiểu nha đầu đã quen nhau. Điều này rất bình thường.

Huyên Huyên có trưởng thành sớm đến đâu, cũng chỉ là một tiểu nha đầu bảy tuổi, lần này đi theo Diệp Ninh đến Tính Châu, phần lớn thời gian đều là đứng khắp nơi đợi.

Bởi vì Diệp Ninh xử lý chính vụ, cũng không thể lúc nào cũng dẫn theo nàng. Đặt ở quá khứ, Huyên Huyên nhất định là sẽ cưỡng ép đi theo.

Bởi vì nàng còn phải bảo vệ Diệp Ninh.

Nhưng mà bây giờ, Diệp Ninh đã không cần nàng bảo vệ nữa, một chút thực lực đó của nàng, rõ ràng là không đủ. Vì thế định vị của nàng đối với bản thân cũng thay đổi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!