Nhưng Diệp Ninh mới chỉ thành Bán Thánh, muốn thành Thánh, rõ ràng còn có khoảng cách rất xa.
“Xem ra lần này Thiên Cơ Tử tính sai rồi, cho dù là Thiên Cơ Các, cũng có lúc sai lầm.”
Vương Đạo Thâm chau mày, nói.
“Loại tiền lệ này cũng không phải là không có, thiên cơ khó đoán, tính toán sai cũng là điều rất bình thường.”
Hỏa Thiên Diệm nhàn nhạt nói.
Tổng kết một chút, chính là không tin
Nhưng đạo trưởng Chí Dương lại là cười khổ, nói.
“Ta cũng không tin, nhưng Thiên Cơ Tử rất kiên định, ông ấy nói ông ấy tính không sai, Diệp Ninh không đơn giản như thế, kế hoạch lần này của Tiên Môn, có lẽ sẽ tự chuốc lấy thất bại, giúp đỡ Đại Chu bay cao, vì thế, ông ấy đưa ra một kiến nghị!”
Tự chuốc lấy thất bại? Giúp đỡ Đại Chu bay cao?
Mọi người cả mặt mơ hồ. Đây là nói chuyện cười gì vậy?
Cho dù Tiên Môn thất bại, bọn họ cũng không nghĩ đến chuyện Đại Chu có khả năng bay cao nào. Tích lũy quốc lực, từ trước đến nay không phải là chuyện một chốc một lát có thể dễ dàng hoàn thành.
Tiên Môn cũng nhẫn nhịn mấy ngàn năm, mới có được nội tình áp chế Đại Chu. Vậy thì Đại Chu dựa vào cái gì mà trong chớp mắt đã san bằng khoảng cách đó?
Nhưng Thiên Cơ Tử kiên định như thế, lại trùm lên cho bọn họ một ám ảnh.
“Kiến nghị gì?”
Mạc Hạo Nhiên ngưng trọng hỏi.
“Thiên Cơ Tử đạo hữu, kiến nghị chúng ta hủy bỏ kế hoạch này!”
Đại trưởng Chí Dương nói.
Lời này vừa nói ra, sau đó mọi người trầm mặc.
Hủy bỏ kế hoạch.
“Đều đã đến lúc này rồi, còn hủy bỏ kế hoạch? Để cho người thiên hạ biết được, không phải là cười nhạo chúng ta sao?”
“Mũi tên đã lên cung, không thể không bắn!”
“Nực cười, Diệp Ninh còn không sợ, lẽ nào chúng ta sợ hắn? Chúng ta mới là bên tấn công!”
“Ta không tin, đây là thiên cơ chó má gì, Đại Chu sẽ bởi vì kế hoạch lần này của Tiên Môn mà bay cao? Đây là chuyện tuyệt đối không thể nào!”
“Thiên Cơ Tử chẳng qua là nói bừa mà thôi, ta nghiêm trọng hoài nghi, có lẽ Thiên Cơ Tử và Diệp Ninh có quan hệ gì đó, lời nói như thế, chỉ vì bảo vệ Diệp Ninh mà thôi!”
“Lòng của người này đáng bị trừng phạt!”
Mọi người nhao nhao phản đối, thậm chí là lớn tiếng mắng. Bọn họ dùng ác ý lớn nhất để suy đoán Thiên Cơ Tử.
Kết quả bói toán, không chỉ khiến cho bọn họ khó chấp nhận, còn khiến cho trong lòng bọn họ sinh ra một chút sợ hãi. Cảm xúc của bọn họ mạnh mẽ như thế, cũng chính là vì để che giấu sự sợ hãi trong lòng.
Đến cuối cùng, vẫn là Vương Đạo Thâm đập bàn, cắn răng nói.
“Đã đến lúc này rồi, hủy bỏ kế hoạch là chuyện không thể nào, cho dù Thiên Cơ Tử nói là thật, vậy thì Tiên Môn vẫn còn có một lần cơ hội này, ta không tin Tiên Môn dùng khí thế Thái Sơn áp đỉnh nghiền ép mà đến, lẽ nào còn không giải quyết được Diệp Ninh sao?”
Mọi người lần lượt gật đầu, trong mắt lóe lên ánh sáng rất sắc bén. Nhưng mà bọn họ không hề biết, vào lúc bọn họ đang nghiến răng nghiến lợi. Trên vùng đất Cửu Châu, lại có một nhóm khách không mời mà đến.
Lương Châu nằm ở biên giới quận Vô Đang.
Quận Vô Đang, đó là tòa thành trì cuối cùng của phía tây Đại Chu. Bên dưới quyền quản lý có bảy huyện thành, tất cả đều ở phía đông quận Vô Đang.
Đây là bởi vì quận Vô Đang là nơi biên cảnh, là cửa phía đông của Đại Chu. Đi về phía tây quận Vô Đang, chính là vùng đất vực Tây.
Vực Tây là một mảnh đất màu mỡ, nhưng mà từ xưa đến nay tình thế có chút phức tạp. Đi ra khỏi quận Võ Đang, tiếp tục đi về phía tây, có mười mấy quốc gia.
Những quốc gia này, chính là các nước của vực Tây.
Thoạt nhìn, số lượng các nước của vực Tây gần như có chút nhiều. Nhưng đây chính là đặc điểm của vực Tây.
Từ xưa đến nay, ở trên mảnh đất vực Tây này, có rất nhiều quốc gia. Thời điểm nhiều nhất, có hơn trăm quốc gia hỗn chiến.
Giống như bây giờ, mười mấy quốc gia, đã được tính là ít rồi.
Tuy số nước ít, nhưng mà không đại biểu là chuyện tốt gì, ngược lại là một chuyện xấu.
Bởi vì số nước càng ít, đất đai mỗi nước chiến lĩnh càng nhiều, quốc lực càng mạnh hơn. Cục diện giống như mười mấy quốc gia hỗn chiến, mới là thứ Đại Chu muốn nhìn thấy nhất.
Mà hiện nay, vực Tây chỉ có mười mấy quốc gia, lại hình thành liên minh vực Tây, trở thành một thế lực không thể coi thường. Hàng ngàn năm nay, không ngừng ma sát với biên cảnh Đại Chu.
Vì thế trong quận Vô Đang, có Tây Quân của Đại Chu đóng quân, dùng để đề phòng. Tây Quân Đại Chu, cũng là một quân đội có lịch sử vinh quang.
Năm đó thời kỳ triều đại Thái Tổ, Tây Quân chinh phạt vực Tây, chiếm hết tất cả đất đai vực Tây, vô cùng uy danh. Sau đó, khi Đại Chu xuống dốc, các bộ của vực Tây lần lượt phản loạn, tách khỏi sự thống trị của Đại Chu.
Lúc đó, Đại Chu đến bản thân còn khó bảo vệ, bị Tiên Môn chèn ép, tình thế phức tạp. Làm gì còn có tâm tư để quan vùng đất vực Tây?