Vì thế chỉ có thể cứ lùi rồi lại lùi, nhường ra toàn bộ vùng đất vực Tây. Các bộ của vực Tây, cuối cùng hình thành mười ba nước vực Tây.
Mười ba quốc gia này, vì để chống lại Đại Chu, lựa chọn kết liên minh với nhau.
Mới bắt đầu, các nước vực Tây không có dã tâm gì, bọn họ chỉ là muốn giữ độc lập cho mình. Nhưng mà loại thứ như dã tâm, sẽ tăng lên.
Khi ý thức được Đại Chu yếu ớt, lực khống chế đối với biên cảnh không đủ. Các nước vực Tây dần dần bắt đầu chủ động khiêu khích Tây Quân, thậm chí bọn họ còn giống với Yêu Man, giết vào lãnh địa Đại Chu vào mùa thu, cướp đoạt lương thực và tiền tài.
Toàn bộ quân bị của Đại Chu đều rất yếu ớt, Tây Quân đã không bằng năm đó, hơn nữa tướng lĩnh trong quân, học những biên quân khác, cũng đều có tâm tư ủng hộ nuôi thổ phỉ.
Vì thế, nhượng bộ khắp nơi.
Như thế, khiến cho tình thế vực Tây càng thêm phức tạo.
Sau hàng ngàn năm ma sát, các nước vực Tây đã trở thành đại họa lớn của Đại Chu. Nhưng đây còn chưa tính là cái gì.
Từ các nước ở vực Tây tiếp tục đi về phía tây, chính là một nước lớn. Nước lớn này, chính là nước Hỏa La sinh ra Phật Môn. Thực lực của nước Hỏa La cường thịnh, là nước lớn nhất ở phía Tây.
Lãnh thổ của nó, chỉ tính riêng mặt diện tích, thậm chí còn không nhỏ hơn so với Đại Chu bao nhiêu. Chỉ là nhân khẩu, văn hóa, và các phương diện khác phát triển đều có chút không bằng. Nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến sự cường thịnh của nước Hỏa La.
Bao nhiêu năm nay, nước Hỏa La quân bị cường thịnh, trên dưới thống nhất, lại có Phật Môn giúp đỡ, tình thế khá mãnh liệt. Đây cũng là nguyên nhân mà các nước vực Tây không dùng đại quân quy mô lớn đi vào lãnh thổ Đại Chu.
Khi bọn họ “bắt nạt” Đại Chu, đồng thời vẫn luôn phải kiêng dè nước Hỏa La ở phía sau.
Nhưng may mà, nước Hỏa La tôn sùng Phật giáo, tuy cường thịnh, nhưng mà không có nhiều chí tiến thủ, không có suy nghĩ nhất định phải chinh phục một vùng đất rộng lớn. Ở nước Hỏa La, ý chí của hoàng thất không hề quan trọng, điều quan trọng là ý chí của Phật Môn.
Mà Phật Môn, lại chưa từng nghĩ đến muốn đi xâm lược, phương hướng cố gắng của bọn họ, là truyền giáo. Đại hưng Phật Môn, mới là mơ ước quan trọng nhất của bọn họ.
Một ngày này, các nước vực Tây nhìn thấy một cảnh tượng khiến cho bọn họ vô cùng không an tâm. Đó chính là nước Hỏa La có một đoàn lớn tăng ni đi về phía vực Tây.
Lúc trước, loại tình huống này cũng có. Đều là người truyền giáo của Phật Môn. Nhưng mà không có loại quy mô như thế này.
Càng huống hồ, những tăng ni đến vực Tây này, không chỉ có lão tăng, còn có ni cô, có tiểu sa di (hòa thượng mới xuất gia). Nhìn như thế nào, cũng không giống là có ý đến truyền giáo.
Số lượng người của bọn họ rất đông, cộng lại phải có đến mười vạn người! Điều này khiến cho các nước vực Tây lo lắng bất an.
Nhưng mà bọn họ rất nhanh đã phát hiện mình nghĩ nhiều rồi.
Những tăng nhân Phật môn này, không hề có ý muốn dừng lại ở vực Tây, bọn họ chỉ là muốn đi ngang qua mà thôi. Bọn họ cứ như thế đi thẳng qua vực Tây, đến lãnh thổ của Đại Chu, cuối cùng đi vào trong quận Vô Đang.
“Hòa thượng ở đâu đến?”
“Nhiều người như thế!?”
“Si, bọn họ là muốn làm cái gì?”
Lính canh quận Vô Đang có chút hoảng loạn.
Mười vạn tăng nhân, mang đến cho bọn họ áp lực cực lớn.
Có điều bọn họ lại không dám ngăn cản một chút nào.
Đầu tiên, những hòa thượng này rất không dễ chọc.
Đặc biệt là những lão tăng có tuổi tác kia, khi đi đường, thậm chí phía sau đầu còn có một vòng Phật quang. Đây rõ ràng là nhân vật có được quả vị của Phật Môn.
Loại nhân vật như thế này, ở trong mười vạn tăng nhân, số lượng không có ít.
Ngoại trừ bọn họ, những tăng nhân khác nhìn có vẻ cũng không phải là hạng tầm thường. Lính canh cửa trừ phi điên rồi, nếu không sao lại dám chống lại những đệ tử Phật Môn này?
Nếu như thật sự chọc giận bọn họ, một cái tát đánh vào ngã tất cả mọi người, tin chắc rằng cũng không phải là chuyện gì khó. Hai là, dường như những hòa thượng này cũng không có ác ý gì.
Khi bọn họ vào thành, thế mà lại rất tích cực chủ động nộp thuế hải quan.
Loại mức độ hợp tác này, thậm chí còn tốt hơn nhiều so với những thương đội ở vực Tây kia đến. Rất rõ ràng, đệ tử Phật Môn không có ác ý.
Nếu như người ta đã không có ác ý, vậy thì trừ phi lính canh cửa điên rồi, nếu không sao có thể tự mình đi gây phiền phức chứ? Vì thế cũng chỉ nhắm một mắt mở một mắt, để mặc cho những đệ tử Phật Môn này đi lại ở trong quận Vô Đang.
“Đây chính là thành thị của Đại Chu sao? Quả nhiên rất không tầm thường.”
Một lão hòa tăng râu tóc bạc trắng đi ở phía trước. Ông ngồi xếp bằng trên đất bụi.