Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 560: CHƯƠNG 560: KẾ HOẠCH CỨU PHẬT TỬ (4)

Kết quả tốt nhất là Pháp Giác dự đoán trong lòng, cho dù là dốc hết sức lực, bảo vệ Diệp Ninh. Căn bản chưa từng nghĩ đến việc chiến thắng Tiên Môn.

Dựa vào thực lực của bọn họ, là điều không thể nào.

“Phía đông có một câu nói, đắc đạo thì được nhiều người giúp đỡ, Tiên Môn làm điều ngang ngược, ý đồ giết Phật Tử, hành động như thế, nhất định sẽ khiến nhiều người tức giận, chúng ta là khách đến từ vực tây, hơn nữa còn chiến đấu vì Phật Tử, lẽ nào Đại Chu không có người nào giúp đỡ Phật Tử sao?”

Viên Phương cười nhẹ một tiếng, nói.

“Trưởng lão tiếp theo đây cứ xem đi, tiểu tăng dám bảo đảm, người giúp đỡ Phật Tử, tuyệt đối không chỉ có chúng ta!”

Nghe xong, Pháp Giác cười nhẹ nhàng.

Như thế, vậy thì cứ rửa mắt chờ mong đi. Viên Phương thở phào một hơi.

“Phật Tử yên tâm, có tiểu tăng ở đây, tiểu tăng nhất định sẽ trở về cứu ngài!”

Bây giờ, kế hoạch phát triển Phật Pháp đặt sang một bên.

Chuyện cấp bách bây giờ, là thực hiện kế hoạch cứu Phật Tử trước.

Chỉ là sẽ có người giống với hắn, ôm suy nghĩ như thế đi? Vì thế đồng thời.

Ở trong một nơi tăm tối, có hai nữ tử đang nói chuyện.

Chính xác mà nói, không phải nói chuyên.

Có một người nói, người còn lại thì nghe.

“Ha ha ha, cuối cùng Diệp Ninh cũng sắp chết rồi, đúng thật là hả lòng hả dạ!”

Người nói, không phải ai khác, chính là Phương Thanh Tuyết.

Trong mắt nàng ta tràn ngập thần sắc vui mừng, phảng phất như đang trút hết mọi sự tức giận, nói.

“Hắn còn thật sự cho rằng có thể vô pháp vô thiên sao? Mới thắng nhỏ được mấy lần, đã tự cho rằng có thể nghịch thiên sao? Đắc tội với Tiên Môn, cuối cùng cũng phải trả giá lớn!”

“Đáng tiếc, đáng tiếc ta không thể tận mắt nhìn thấy hắn chết, nếu như ta có thể đến hiện trường, vậy thì nhất định đó sẽ là cảnh tượng đẹp nhất mà đời này ta từng gặp.”

“Ta nguyền rủa hắn, ta nguyền rủa hắn chết càng thảm càng tốt…”

Những lời nữ tử này nói ra, giống như lời thì thầm của ác ma.

Trong đó chất chữa nỗi oán giận nồng đậm đến mức gần như sắp tràn ra ngoài.

Nếu như không phải hận thấu xương, vậy thì tuyệt đối không thể nào có hận ý mạnh mẽ như thế. Ở trên tảng đá đối diện nàng ta, có một nữ nhân khác đang đứng.

Nữ tử này, chính là Bùi Ngữ Hàm.

Nàng một thân váy dài màu đen, đứng ở trên tảng đá, giống như một bông hoa sen đen đang bung nở cô độc vậy. Nước ngầm tràn qua tảng đá, bắn lên váy của nàng.

Nhưng điều này không hề khiến nàng có chút dao động nào. Nàng bình tĩnh nhìn Phương Thanh Tuyết, nói.

“Ngươi nói xong chưa?”

Nghe xong.

Phương Thanh Tuyết cười lạnh một tiếng,

“Vẫn chưa?”

“Ta còn chưa nói xong, ta muốn hắn chết, ta muốn khiến hắn dùng phương thức thảm khốc nhất để chét!”

“Ta không chỉ hy vọng hắn chết, ta còn hy vọng ngươi chết, tất cả các ngươi, đều đáng chết, đều đáng chết…”

Trong lời nói của nàng ta, mang theo một chút hương vị cuồng loạn.

Lúc này, Phương Thanh Tuyết không giống người bình thường, mà càng giống một kẻ điên hơn. Nàng ta nhe nanh nhe vuốt, hoàn toàn không có một chút bộ dáng thanh lạnh nào của lúc trước.

Đây là bởi vì những trải nghiệm của nàng ta.

Một đoạn trải nghiệm, đã thay đổi con người Phương Thanh Tuyết.

“Ngươi nói như thế, là hy vọng ta thẹn quá hóa giận, giết ngươi đúng không?”

Bùi Ngữ Hàm nhàn nhạt nói.

“Đúng!”

Phương Thanh Tuyết nghiến răng nghiến lợi.

“Ngươi muốn ta câm miệng, vậy thì giết ta đi, giết ta!”

Nàng ta là thật sự muốn chết.

Bởi vì nữ nhân Bùi Ngữ Hàm giống như ác ma này, khiến cho nàng ta biết được một chuyện, đó chính là có những lúc, ngay cả được chết cũng là một ước mơ xa xỉ.

Hòn đảo mịt mù tăm tối này, là nơi bí mật của Ma Tông lúc trước.

Nhưng ở trong nơi bí mật này, không có phong cảnh tuyệt đẹp, không có kỳ trân dị bảo, thậm chí đến người cũng không có. Nơi này, là nơi hành hình trong quá khứ của Ma Tông.

Tất cả những tù nhân Ma Tông muốn giết, nhưng mà lại do dự cứ như thế giết chết thì có phải là có lợi cho người kẻ tù nhân đó không, đều sẽ bị vứt lên hòn đảo này. Trên hòn đảo này, phảng phất như tập hợp những con người có ác ý lớn nhất trên thế gian này cùng với hình phạt đáng sợ nhất trên đời.

Mà Phương Thanh Tuyết, bị Bùi Ngữ Hàm ném lên trên hòn đảo này. Khiến cho nàng ta chịu hết mọi đau đớn.

Ngày duy nhất được thoải mái một chút, chính là ngày Diệp Ninh được phong Thánh. Diệp Ninh phong Thánh rồi, dường như Bùi Ngữ Hàm không có tâm tình dày vò Phương Thanh Tuyết. Vì thế ngày hôm đó, nàng rất thoải mái.

Nhưng đây không phải là chuyện tốt gì, ngược lại là sự sỉ nhục lớn nhất đối với Phương Thanh Tuyết.

Bởi vì sự thoải mái mà nàng ta rất khó có được, thế mà lại bởi vì kẻ cầm cầm Diệp Ninh! Không sai, ở trong mắt của nàng ta, Diệp Ninh chính là kẻ thù lớn nhất của nàng ta.

Nếu như không phải Diệp Ninh, nàng ta vẫn còn đang bình thường làm đệ tử chân truyền của Quần Ngọc Các. Sao lại có thể bị ném lên hòn đảo u ám này rồi bị dày vò?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!