Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 561: CHƯƠNG 561: TRÒ CHƠI CỦA BÙI NGỮ HÀM

Mỗi một ngày ở đây, đều sống không bằng chết.

Nhưng có Bùi Ngữ Hàm ở đây, chết, đối với Phương Thanh Tuyết mà nói hoàn toàn là không thể nào. Nàng ta rất đau khổ.

Loại đau khổ này khiến cho nàng ta càng hận hơn, càng thêm biến thái. Nhưng mà Bùi Ngữ Hàm không có ý định giết nàng ta.

Nếu như chỉ vì dày vò Phương Thanh Tuyết, mà mang đến đây, vậy thì chắc chắn là hành vi thừa thãi. Phương Thanh Tuyết chỉ là một nhân vật bé nhỏ.

Sở dĩ Bùi Ngữ Hàm đòi Phương Thanh Tuyết từ chỗ Diệp Ninh, mục đích, là muốn làm thí nghiệm. Một thí nghiệm rất thú vị.

Vì thế nàng ta không có ý định giết, ngược lại lộ ra một nụ cười dịu dàng.

“Ngươi yên tâm, ngươi càng nói như thế, ta càng là không có ý định giết ngươi.”

Phương Thanh Tuyết đã uyệt vọng rồi, cười thảm một tiếng.

“Vậy thì ngươi tiếp tục dày vò ta đi, Diệp Ninh có thể chết trước ta, đây là một chuyện mừng, ha ha ha…”

Từ trước đến nay Phương Thanh Tuyết đều không ngờ được.

Bản thân có một ngày thế mà lại bị người khác ép đến mức độ này. Ngay cả đến chết, bản thân cũng không thể làm chủ.

Nữ nhân Bùi Ngữ Hàm này, đã trở thành ác mộng lớn nhất cuộc đời của nàng ta. Bùi Ngữ Hàm tinh nghịch nhìn nàng ta, nói.

“Ai nói với ngươi ta muốn tiếp tục dày vò ngươi?”

“Ai nói với ngươi, Diệp Ninh nhất định sẽ chết?”

“Còn có, là điều gì cho ngươi tự tin, để cho ngươi cảm thấy, Tiên Môn sẽ trả lại hết những đau đớn mà ngươi phải chịu, hoàn toàn trả lại cho Diệp Ninh?”

Những lời này, hỏi đến mức khiến Phương Thanh Tuyết sững người.

Nàng ta ngây ngốc nhìn Bùi Ngữ Hàm.

“Ngươi không dự định tiếp tục dày vò ta nữa?”

Lúc này nàng ta không nhắc đến Diệp Ninh.

Bởi vì sở dĩ Phương Thanh Tuyết hận nhiều như thế, là bởi vì nàng ta vẫn luôn bị hành hạ, không nhìn thấy được bất kỳ hy vọng nào. Vì thế nàng ta mới làm như thế.

Nhưng mà bây giờ loại lời nói này của Bùi Ngữ Hàm, chắc chắn khiến cho nàng ta nhìn thấy một chút hy vọng.

“Ta không dự định hành hạ ngươi, ta còn dựa định thả ngươi về Tiên Môn.”

Bùi Ngữ Hàm nói. Về Tiên Môn?

Trong mắt Phương Thanh Tuyết theo bản năng phát ra ánh sáng. Đây là ánh sáng hy vọng.

Sau đó giây tiếp theo, lại lập tức dập tắt. Nàng ta cười thảm một tiếng.

“Đều đã đến lúc nào rồi, ngươi còn muốn dùng loại lời nói hạ phẩm như vậy để sỉ nhục ta?”

Rõ ràng nàng ta không cho rằng chuyện này là thật.

Nhưng Bùi Ngữ Hàm lắc đầu, nói.

“Ta là thật sự dự định thả ngươi về Tiên Môn, tuy ta hành hạ ngươi, nhưng đã từng thấy ta có những lúc nói lời mà không giữ lời chưa?”

Phương Thanh Tuyết suy nghĩ một chút.

Đúng là không có. Sau đó nàng ta trở nên vô cùng kích động.

“Ngươi… ngươi thật sự dự định thả ta?”

Bùi Ngữ Hàm gật đầu trước, sau đó lại lắc đầu.

“Ta là dự định cho ngươi một cơ hội, nhưng mà có tha cho ngươi hay không, không phụ thuộc ở ta, cũng không phụ thuộc ở ngươi, mà là phụ thuộc ở Tiên Môn.”

Phương Thanh Tuyết mơ hồ, hỏi.

“Ngươi đây là ý gì?”

Bùi Ngữ Hàm nhàn nhạt cười. Nàng không nói lời nào.

Giờ đây Phương Thanh Tuyết đã trải qua thời khắc đen tối nhất trong cuộc đời, tâm thái cả người, đều đã đạt đến điểm thấp nhất. Độ nóng cũng gần đủ.

Đến lúc làm thí nghiệm rồi.

Bùi Ngữ Hàm phất tay áo, cuốn Phương Thanh Tuyết, trực tiếp bay đi. Sau một lúc, đến trên một đỉnh núi. Phương Thanh Tuyết tham lam hít thở không khí trong lành.

Không khí ở đây ngọt ngào như thế, hoàn toàn khác hẳn với hòn đảo tăm tối tràn ngập tuyệt vọng kia.

Phương Thanh Tuyết say mê nhìn non xanh nước biếc ở trong quá khứ rất bình thường, nhưng bây giờ lại khiến cho nàng ta vô cùng kích động, hỏi.

“Đây là nơi nào?”

Bùi Ngữ Hàm nói.

“Vấn Tiên Phường.”

Quả nhiên Phương Thanh Tuyết từng nghe thấy cái tên này, nhất thời giật mình.

“Ngươi dẫn ta đến đây làm gì?”

Vấn Tiên Phường, là một trong những chợ (phường thị) lớn nhất giới tu tiên.

Cái gọi là phường thị, thật ra chính là nơi buôn bán giao dịch của người tu hành. Đương nhiên giới tu tiên cũng cần giao dịch.

Đan dược, linh thạch, thiên tài địa bảo, pháp khí, trận đồ… chỉ cần là thứ có tác dụng đối với người tu hành, đều có thể coi thành vật phẩm giao dịch, loại chợ quy mô lớn như thế này, cho dù là mười ba tông, cũng sẽ ở đây mở cửa hàng, bán những vật phẩm của tông môn, đổi lấy lợi nhuận cao hơn.

Ngoại trừ mười ba tông ra, những tông môn khác, gia tộc tu hành, cũng sẽ nhúng tay vào trong khu chợ này.

Cho dù là tán tu từ trước đến nay bình thường cô độc một mình, có lúc cũng sẽ bày hàng ở trong khu chợ này, bán những thứ mà mình không cần. Tóm lại, chợ đối với người tu hành mà nói, có ý nghĩa phi phàm.

Phương Thanh Tuyết không hiểu, vì sao bản thân bị dẫn đến đây? Ngón tay Bùi Ngữ Hàm chỉ vào Vấn Tiên Phường, nói.

“Ta muốn chơi một trò chơi với ngươi.”

“Nội dung trò chơi rất đơn giản, ta thả ngươi vào Vấn Tiên Phường, bất luận ngươi làm cái gì, đi tìm ai, nói chuyện với ai, ta không quản.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!