Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 562: CHƯƠNG 562: TRÒ CHƠI CỦA BÙI NGỮ HÀM (2)

“Nếu như ngươi có thể khiến cho Tiên Môn chấp nhận ngươi, cứu ngươi, vậy thì ngươi sẽ có được tự do, nếu như không thể, vậy thì ngươi hãy ngoan ngoãn tự mình quay lại, tiếp tục chịu sự khống chế của ta.”

“Ngươi cảm thấy thế nào?”

Trong đầu Phương Thanh Tuyết tràn ngập thắc mắc.

Nàng ta không hiểu rốt cuộc trò chơi này của Bùi Ngữ Hàm có ý nghĩa gì.

Theo cái nhìn của Phương Thanh Tuyết, đây hoàn toàn chính là chuyện không cần thiết. Ngươi làm như thế, đối với ngươi có lợi ích gì?

Nhưng điều này không quan trọng. Chuyện quan trọng là, Phương Thanh Tuyết thật sự nhìn thấy hy vọng thoát ra khỏi biển khổ. Trở về Tiên Môn, là chuyện mà nàng ta mơ ước đã lâu.

Tiên Môn là nhà, là thiên đường của nàng ta, là nơi có thể mang đến cho nàng ta sự ấm áp vô hạn.

Vì thế Phương Thanh Tuyết không có nói nhiều thêm một chữ hỏi nào, chỉ sợ Bùi Ngữ Hàm thay đổi chủ ý, lập tức rời đi.

“Được!”

Theo cái nhìn của Phương Thanh Tuyết, trò chơi này, thắng lợi cuối cùng nhất định là nàng ta.

Chỉ cần nàng ta có thể sống sót đi vào tròn chợ, vậy thì trong chớp mắt sẽ được giải thoát. Trong chợ, khắp nơi đều là đệ tử Tiên Môn!

“Vậy thì chắc chắn như thế đi.”

Bùi Ngữ Hàm mỉm cười quỷ dị, đột nhiên phất tay. Một trận gió thổi qua.

Phương Thanh Tuyết lập tức cảm thấy khó chịu.

Bởi vì da của nàng ta, gặp phải không khí, có một loại bại lộ ra ngoài mà đã bao lâu chưa từng cảm nhận được. Trong lòng Phương Thanh Tuyết giật mình, nhanh chóng đưa tay sờ lên mặt của mình.

Sau đó, không sờ thấy cảm giác của kim loại.

“Mặt nạ của ta đâu?”

Tiếng nói sắc bén của Phương Thanh Tuyết vang lên, trong mắt tràn ngập thần sắc hoảng sợ. Mặt nạ, là một phần bắt buộc cần thiết của nàng ta.

Phương Thanh Tuyết đã bị hủy dung rồi.

Mặt của nàng ta xấu xí như thế nào… Chỉ có thể nói là một lời khó nói hết.

Cái gì mà mụn, mụn nước, sẹo, vết hằn,… hiện trường tai nạn xe cũng chỉ như thế mà thôi. Đây là một khuôn mặt mà trẻ nhỏ nhìn thấy cũng sẽ nằm mơ thấy ác mộng.

Vì thế từ trước đến nay, bản thân Phương Thanh Tuyết đều không dám đối diện với nó.

Bị tháo mất mặt nạ, nàng ta cảm thấy bản thân giống như bị lột mất quần áo vậy, cho dù chỗ này không có người, nhưng vẫn như trước khiến nàng ta có một loại cảm giác sỉ nhục.

Mà đây vẫn còn chưa kết thúc, Bùi Ngữ Hàm lại ra tay. Lần này, phong bế tu vi của Phương Thanh Tuyết.

Nhất thời cả người Phương Thanh Tuyết biến thành một người phàm.

“Rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì?”

Phương Thanh Tuyết hét lên một cách cuồng loạn.

Cả người nàng ta gần như sắp sụp đổ.

“Không làm gì cả, chỉ là chơi trò chơi kèm theo điều kiện mà thôi.”

Bùi Ngữ Hàm búng tay, nói.

“Vốn dĩ mặt của ngươi là như thế này, bây giờ chẳng qua là để lộ ra khuôn mặt thật sự của ngươi mà thôi.”

“Còn về tu vi, vậy thì càng là một chuyện nhỏ, ta chỉ là phong ấn tu vi của ngươi, mà không hề phế đi nó, ngươi sợ cái gì? Nếu như Tiên Môn chấp nhận ngươi, tự nhiên sẽ có người giải phong ấn.”

“Ngươi phải hiểu rõ một chuyện, bây giờ là ta mở lòng từ bi, cho ngươi một cơ hội giải thoát… Nếu như ngươi không muốn, vậy thì ta có thể đồng ý với ngươi, hủy bỏ trò chơi này.”

Bùi Ngữ Hàm nhàn nhã nhìn Phương Thanh Tuyết. Bùi Ngữ Hàm giống như là đang nghiền ép một con vật nhỏ.

Từ đầu đến cuối, đều có loại ưu việt khống chế tất cả.

Phương Thanh Tuyết nhắm mắt lại, vô cùng mệt mỏi nói.

“Ta muốn cơ hội này, xin đừng hủy bỏ nó.”

Cho dù là Bùi Ngữ Hàm đặt điều kiện với Phương Thanh Tuyết, nhưng mà nàng ta vẫn như trước muốn nắm chắc cơ hội này. Bởi vì đây là hy vọng duy nhất để nàng ta được giải thoát.

Phương Thanh Tuyết không thể nào để mất nó.

Chẳng qua chỉ là một khuôn mặt mà thôi.

Chẳng qua chỉ là tu vi bị phong ấn mà thôi.

Chỉ cần bản thân có thể tìm được cửa hàng của Vũ Hóa Môn, vậy thì nàng ta sẽ có thể trở về tông môn. Những điều nhỏ nhặt này, vẫn là có khả năng giải quyết được.

“Rất tốt, vậy thì bây giờ, trò chơi bắt đầu.”

Bùi Ngữ Hàm chớp chớp mắt.

Thân hình chớp nhoáng, biến mất không thấy đâu nữa. Phương Thanh Tuyết cắn răng. Đi về phía Vấn Tiên Phường.

Đây không phải là chuyện đơn giản. Bởi vì nàng ta bị phong ấn tu vi.

Nàng ta bây giờ, chỉ là một người bình thường có tố chất cơ thể tốt hơn một chút mà thôi. Nàng ta dùng thời gian hai canh giờ, mới xuống được núi.

Trong quá trình đó gần như không dừng lại, Phương Thanh Tuyết sợ Bùi Ngữ Hàm thay đổi chủ ý, vì thế mới liều hết sức lực. Cả người nàng ta đều là mồ hôi.

Đầu tóc nàng ta cũng trở nên rối bù.

Quần áo của nàng ta, càng là dính đầu bụi bẩn. Trên người bốc ra một mùi hôi thối khó chịu. Tất cả những điều này, đều khiến cho nàng ta cảm thấy không thoải mái.

Nhưng mà nàng ta không quan tâm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!