Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 563: CHƯƠNG 563: TRÒ CHƠI CỦA BÙI NGỮ HÀM (3)

Trong mắt của nàng ta, chỉ có Vấn Tiên Phường ở trước mặt.

“Chỉ cần ta có thể đi vào, ta sẽ có thể giải thoát, ta nhất định có thể được giải thoát!”

Trong mắt Phương Thanh Tuyết tràn ngập ánh sáng.

Đó là ánh sáng của hy vọng.

Phương Thanh Tuyết kéo bước chân loạng choạng, cuối cùng cũng đi được vào chợ. Bên ngoài chợ bố trí một trận pháp.

Chỉ có người hiểu môn đạo mới có thể đi vào.

Nhìn từ bên noài, phía trước chẳng qua chỉ là một ngôi làng đổ nát, nhưng mà một khi bước vào trong, lập tức có thể nhìn thấy từng tòa nhà từ dưới đất nhô lên.

Những ngôi nhà này đều là cửa hàng của các tông môn lớn.

Cửa hàng của mười ba tông Tiên Môn lớn nhất, sang trọng nhất.

Những tông môn, gia tộc tu tiên khác, dựa vào địa vị của mình, quy mô của cửa hàng cũng mỗi nhà một khác. Khu chợ này, Phương Thanh Tuyết không xa lạ.

Lúc trước tuy nàng ta chưa từng đến Vấn Tiên Phường, nhưng mà chững chợ khác vẫn là từng đến. Thân là đệ tử chân truyền, vẫn là cần phải chấp hành một vài nhiệm vụ của tông môn.

Mà những nhiệm vụ này, có rất nhiều việc đều phụ thuộc vào chợ.

Nhưng lần này đến chợ, rõ ràng tâm tình của Phương Thanh Tuyết khác với lúc trước. Nhìn đám người đông nghịt trước mặt, nàng ta rơi nước mắt.

Lúc này, nàng ta giống như có được cuộc đời mưới! Phương Thanh Tuyết kích động đi về phía trước.

Phương Thanh Tuyết bị hưng phấn làm cho mờ mắt, đã quên mất bây giờ khuôn mặt của bản thân đáng sợ như thế nào. Đặc biệt là bây giờ Phương Thanh Tuyết còn vừa đi vừa khóc.

Nước mắt chảy ra từ đôi mắt, sau đó khi đến trên khuôn mặt, đã trở chuyển sang màu vàng.

Không chỉ không khiến cho người khác cảm thấy vô cùng đáng thương, ngược lại càng khiến cho mọi người kinh hãi hơn. Người đi người lại, khi nhìn thấy nàng ta, đều là dáng vẻ kinh ngạc sợ hãi.

Sau đó bất giác né tránh Phương Thanh Tuyết. Nhưng Phương Thanh Tuyết không chú ý đến.

Bởi vì nàng ta phát hiện ra người quen.

Phía trước, là một nam tử mặt quần áo của Tinh Thần Tông.

Phương Thanh Tuyết biết người này, người này tên là Vũ Phàm, lúc trước từng cùng nàng ta chấp hành nhiệm vụ. Lúc đó, Vũ Phàm rất chăm sóc nàng ta, thậm chí là nịnh bợ.

Rõ ràng là có suy nghĩ muốn lấy lòng mỹ nhân.

Nhưng khi đó Phương Thanh Tuyết không hề động lòng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, thì rời đi. Có điều biểu hiện của Vũ Phàm, đúng là khiến cho nàng ta đối với người này có chút hảo cảm.

Bây giờ lại lần nữa nhìn thấy hắn, loại hảo cảm đó, nhất thời tăng lên vô số lần. Trong chớp mắt ánh mắt của nàng ta đỏ lên.

Gặp được cứu tinh rồi.

“Vũ Phàm sư đệ!”

Nàng ta lớn tiếng gọi, sau đó nhanh chóng lao lên.

Vũ Phàm nghe thấy giọng nói có chút quen thuộc, nghi hoặc quay đầu lại. Sau đó thì nhìn thấy một con quái vật đang xông đến trước mặt hắn.

Không sai, dưới cái nhìn của Vũ Phàm, Phương Thanh Tuyết chính là quái vật!

Phương Thanh Tuyết quá kích động, loại kích động này của nàng ta, khiến cho những thứ linh tinh ở trên mặt nàng ta bắt đầu đỏ tím lên, nước mắt biến thành mủ, trên người càng là bốc lên mùi hôi thối…

“Cút ra!”

Cả người Vũ Phàm nổi da gà, hắn nghĩ cũng không cần nghĩ, đá một chân ra.

Bộp!

Phương Thanh Tuyết bay ra ngoài, nặng nề rơi xuống mặt đất đầy bụi. Tâm của nàng ta, cũng theo một chân đó mà chùng xuống.

Nàng ta bắt đầu ý thức được, trò chơi này của Bùi Ngữ Hàm, dường như không hề đơn giản như thế.

Phương Thanh Tuyết lại không biết, thậm chí Bùi Ngữ Hàm còn không thèm quan tâm đến trò chơi này.

Lúc này, Bùi Ngữ Hàm lại lần nữa quay về nơi truyền thừa của Ma Tông. Nàng nhìn về phía vách đá ở trước mặt, nhàn nhạt nói.

“Sư tôn, lúc nào thì bắt đầu đi cứu Diệp Ninh?”

Trong vách đá, nổi lên gợn sóng.

Một khuôn mặt già nua, giống như là ở trong mặt nước xuất trồi lên, đột nhiên xuất hiện ở trên vách đá. Ông ta nhìn Bùi Ngữ Hàm, trong đôi mắt không buồn cũng không vui.

“Ta lúc nào từng nói, muốn đi cứu Diệp Ninh?”

Dường như Bùi Ngữ Hàm không bất ngờ gì với kết quả này. Nàng nhàn nhạt cười, nói.

“Sao thế? Sư tôn dự định thấy chết không cứu sao? Lúc trước sau khi người biết chuyện, không phải cho rằng Diệp Ninh là người hợp tác đáng tin cậy sao? Bây giờ sao lại thay đổi chủ ý rồi?”

Nghe xong, ánh mắt của sư tôn Bùi Ngữ Hàm có chút trầm lại.

Ông ta bình tình nhìn Bùi Ngữ Hàm, vốn dĩ gương mặt già nua, giờ lại càng trở nên già nua hơn. Chuyện hợp tác, lúc trước ông ta đúng là từng nghĩ đến.

Ngày hôm đó, Bùi Ngữ Hàm trở về nơi này, mang theo tin tức về tháp Trấn Ma đến. Vốn dĩ phản ứng đầu tiên của ông ta, chính là muốn đi cướp lại.

Tháp Trấn Ma là thần vật của Ma Tông, là vật quan trọng mà năm đó Ma Tông có thể hiệu lệnh ma tu trong thiên hạ. Có được tháp Trấn Ma, Ma Tông mới có thể tìm lại được địa vị đã từng có, mới có khả năng phục hưng.

Vì thế vô số năm nay, các tiền bối của Ma Tông, khi sinh mạng bước vào giai đoạn cuối cùng, đều sẽ lựa chọn đến nơi này, phong ấn bản thân vào trong vách đá.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!