Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 569: CHƯƠNG 569: VÌ SAO NGƯƠI KHÔNG ĐI CHẾT ĐI? (3)

Một đám người hầu xông lên.

Thực lực của bọn họ không mạnh, đều là tu sĩ Luyện Khí, Trúc Cơ. Nhưng cũng không phải là người mà bây giờ Phương Thanh Tuyết có thể chống lại. Sau một hồi đánh đập.

Phương Thanh Tuyết đã đầy vết bầm tím.

Nàng ta ngã xuống dưới đường, cả người tràn ngập vết máu. Chưởng quỹ phất phất tay, dẫn người quay trở về.

Nếu như không phải Tiên Môn có quy củ, ở trong khu chợ không được giết người, chưởng quỹ nhất định sẽ trực tiếp giết Phương Thanh Tuyết, không thể nào để cho nàng ta tiếp tục sống. Phương Thanh Tuyết ngã ở giữa đường rất lâu.

Từ góc nhìn của nàng, có thể nhìn thấy chỉ có chân của những người qua đường. Người qua đường vội vàng, không có người nào dừng lại vì nàng ta.

“Vì sao… Vì sao lại đối với ta như thế… Vì sao? Vì sao không có người nào tin ta… Rõ ràng những điều ta nói đều là sự thật…”

“Lẽ nào ta không có dung mạo, không có tu vi, Tiên Môn sẽ vứt bỏ ta sao…”

Nàng ta lại lần nữa bò dậy, trong đôi mắt lộ ra một tia tuyệt vọng cuối cùng.

“Không, không thể nào, sư tôn nói với ta, tông môn chính là nhà của ta... Tinh Thần Tông không thể giúp ta, tông môn nhất định có thể!”

Phương Thanh Tuyết bò dậy khỏi vũng máu. Nàng ta cố gắng nhẫn nhịn nỗi đau, lại lần nữa bước đi. Tìm kiếm cờ của Quần Ngọc Các.

Phương Thanh Tuyết giống như cái xác sống biết đi, quần áo rách rưới, nàng ta nhất định là người nhếch nhác nhất trong Vấn Tiên Phường.

Nhưng nàng ta đã không còn quan tâm được đến ánh mắt của người khác nữa.

Bây giờ Phương Thanh Tuyết đã đứng bên bờ vực sụp đổ.

Vốn dĩ nàng ta cho rằng, khoảnh khắc bản thân đi vào được Vấn Tiên Phừng, sẽ có được cơ hội giải thoát. Nhưng mà bây giờ nàng ta phát hiện, là bản thân quá ngây thơ rồi.

Cuối cùng nàng ta cũng tìm được cờ của Quần Ngọc Các. Trong mắt nàng ta bộc phát ra ánh áng hy vọng. Đến rồi!

Trong cửa hàng của Quần Ngọc Các, chưởng quỹ cúi đầu đứng đó, trước mặt chưởng quỹ là một nữ tử trung niên. Nữ tử này một thân cung trang, sắc mặt lạnh lùng.

Nhìn phong vận, đúng là có mấy phần giống với Phương Thanh Tuyết ngày đó. Người này là trưởng lão ngoại môn Hoàng Nghiên của Quần Ngọc Các.

Người này đến Vấn Tiên Phường, không vì cái gì khác, mà là đến kiểm toán định kỳ. Hoàng Nghiên lật sổ sách, nhàn nhạt nói.

“So với tháng trước, hình như lợi nhuận có chút giảm sút.”

Chưởng quỹ lau mồ hôi ở trên trán, nói.

“Trưởng lão minh giám, không phải do ta không có năng lực, mà là kinh doanh cả tháng nay đều không quá tốt, thu nhập của Quần Ngọc Các ta, ở trong mười ba tông, đã được coi là không tệ rồi.”

Hoàng Nghiên cười mà như không cười liếc mắt nhìn chưởng quỹ, nói.

“Ta không quan tâm những thứ này, ta chỉ nhìn kết quả, cho ngươi một cơ hội cuối cùng, nếu như lần sau, vẫn như trước xuất hiện tình huống này, vậy thì ngươi cũng không cần làm chưởng quỹ nữa.”

Sắc mặt chưởng quỹ xám như tro, nhưng mà cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý. Hoàng Nghiên là nữ nhân có tính tình rất xấu.

Chọc vào Hoàng Nghiên, không phải là chuyện tốt gì. Vì thế chưởng quỹ không dám nói một lời bất mãn nào. Chỉ là trong lòng lại vô cùng bối rối.

Kinh doanh tháng tiếp theo, phải làm thế nào mới có thể tăng lên đây? Nếu như không làm được, vậy thì thật sự mất chức vị chưởng quỹ này rồi, đừng nhìn vị trí này không hiển hách, nhưng mà lợi nhuận cũng không ít.

Đối với loại người con đường tu hành đã được định trước không có thành tựu lớn gì như chưởng quỹ mà nói, những lợi nhuận này là vốn liếng nửa đời người tiếp theo của ông ta. Trong khi hai người đang nói chuyện, có một giọng nói vui mừng truyền đến.

“Hoàng sư bá!”

Là Phương Thanh Tuyết xông vào.

Nhất thời nước mắt nàng ta rơi đầy mặt. Bởi vì nàng ta nhìn thấy người quen.

Hoàng Nghiên là sư bá có quan hệ tốt nhất với Phương Thanh Tuyết, lúc trước còn thường xuyên chỉ điểm nàng ta tu hành, rồi mang về cho nàng ta một vài đồ chơi nhỏ thú vị ở bên ngoài. Khi nhìn thấy Hoàng Nghiên, đó là thật sự nhìn thấy người thân.

“Là giọng nói của Thanh Tuyết?”

Trong chớp mắt Hoàng Nghiên lộ ra nụ cười, lập tức quay người lại, Hoàng Nghiên nhìn thấy gương mặt của Phương Thanh Tuyết, nhưng không có cái gì bất ngờ. Phương Thanh Tuyết trúng lời nguyền, chuyện này Hoàng Nghiên biết.

Đương nhiên bà ta sẽ không để ý chuyện nhỏ này, mà nhanh chóng đi lên phía trước, túm lấy tay của Phương Thanh Tuyết, đau lòng nói.

“Ta còn tưởng là con chết rồi, không ngờ được con vẫn còn sống, rốt cuộc là con đã gặp phải cái gì? Vì sao con lại luân lạc thành như thế này?”

Phương Thanh Tuyết xông vào trong lòng Hoàng Nghiên.

Ủy khuất lớn tiếng bật khóc.

Nàng ta không phải là người thích khóc. Nhưng mà lúc này thật sự là không kìm được.

Cuối cùng, cũng có người cho nàng ta một cái ôm ấm áp.

Sau khi trải qua lạnh lùng và bất công, loại ấm áp này, càng trở nên đáng quý hơn.

“Đừng khóc, đừng khóc nữa…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!