Hoàng Nghiên nhẹ nhàng vỗ vào sau lưng Phương Thanh Tuyết, trên mặt nở nụ cười ân cần. Hoàng Nghiên đúng thật là có chút đau lòng, Phương Thanh Tuyết cũng quá thảm rồi. Trên người có nhiều vết thương như thế…
Hoàng Nghiên vô thức rót linh lực vào trong cơ thể Phương Thanh Tuyết, giúp nàng hồi phục thương thế. Nhưng đúng vào khoảnh khắc linh lực tiến vào.
Sắc mặt Hoàng Nghiên có chút biến hóa.
“Thanh Tuyết, tu vi của con?”
Phương Thanh Tuyết khóc nói.
“Tu vi của con bị phong ấn rồi?”
Phong ấn?
Trong mắt Hoàng Nghiên lộ ra thần sắc hoài nghi.
Hoàng Nghiên cảm nhận được rất rõ, đây không phải là phong ấn.
Kinh mạch và đan điền của Phương Thanh Tuyết trống rỗng, làm gì có một chút linh lực nào? Nhưng Hoàng Nghiên bình tĩnh hỏi.
“Là ai phong ấn tu vi của con?”
Phương Thanh Tuyết cay đắng nói.
“Là ma tu!”
Ma tu?
Hóa ra Phương Thanh Tuyết rơi vào trong tay ma tu. Thảo nào lâu như thế không quay về tông môn!
Khi biết được chuyện này, trong lòng Hoàng Nghiên lộp bộp một tiếng.
Không hay rồi! Đệ tử Tiên Môn rơi vào trong tay ma tu là kết quả như thế nào?
Nghĩ cũng không cần nghĩ.
Nhìn kết quả ma tu rơi vào trong tay của Tiên Môn đi, chuyện giết chết ngay lập tức có quá nhiều.
Vậy thì vấn đề đến rồi, ma tu tàn nhẫn như thế, lẽ nào chỉ là phong ấn tu vi củ Phương Thanh Tuyết rồi thả nàng ta sao? Đây rõ ràng là chuyện không thể nào.
Dường như Hoàng Nghiên đã chắc chắn, Phương Thanh Tuyết nhất định là bị phế tu vi rồi, chỉ là nàng ta không dám nói thật, vì thế nói dối bản thân chỉ là bị phong ấn.
Nhưng cho dù là bị phế tu vi, Hoàng Nghiên cũng cảm thấy, ma tu nhất định sẽ không có lòng tốt như thế mà thả Phương Thanh Tuyết ra.
Hoàng Nghiên lại lần nữa cảm nhận một chút, sau đó sắc mặt cuối cùng cũng đại biến.
“Linh căn của con đâu?”
Phương Thanh Tuyết ý thức được ngữ khí không đúng lắm, dừng khóc, thành thật trả lời.
“Cũng bị phong ấn rồi.”
Sau đó.
Phương Thanh Tuyết phát hiện mình bị đẩy ra.
Nàng ta nhìn vào đôi mắt của Hoàng Nghiên, nàng ta cảm thấy xa lạ. Đây là một đôi mắt như thế nào.
Tuyệt đối không phải là một sư bá hiền từ yêu thương, mà càng giống như một người xa lạ hơn. Hoàng Nghiên nhàn nhàn nhìn Phương Thanh Tuyết, nói.
“Con rơi vào trong tay của ma tu, chúng phế đi tu vi và linh căn của con, sau đó thả con ra đúng không?”
Phương Thanh Tuyết sững người.
Nàng ta không bị phế mà.
Nàng ta chỉ là bị phong ấn mà thôi.
Vì sao sư bá lại không tin chứ?
Phương Thanh Tuyết đang muốn giải thích, sau đó đã nghe thấy câu nói tiếp theo của Hoàng Nghiên.
“Ngươi đã biến thành phế nhân rồi, vì sao ngươi còn có mặt mũi quay trở về? Vì sao ngươi không đi chết đi?”
Một câu nói, khiến cho Phương Thanh Tuyết như bị sét đánh giữa trời quang.
Vì sao ngươi không đi chết đi?
Một câu nói của Hoàng Nghiên, khiến cho Phương Thanh Tuyết phải chịu đả kích trước nay chưa từng có. Lúc này, nàng ta cảm nhận thấy tuyệt vọng.
Nàng ta đã không còn là đóa hoa trong nhà kính năm xưa nữa, lần này rời khỏi tông môn, khiến cho nàng ta mất đi rất nhiều, cũng trưởng thành hơn rất nhiều.
Phương Thanh Tuyết đã sớm biết, thế giới này không hề đơn giản giống như nàng ta tưởng tượng. Không phải là nói, bất kỳ chuyện nào, cũng nhất định sẽ thuận theo tâm ý của nàng ta.
Khi vừa mới bị hủy dung, nàng ta rất tuyệt vọng, lúc đó thậm chí còn cảm thấy có một gương mặt như thế này còn không bằng chết đi.
Khi bị Diệp Ninh bắt, Phương Thanh Tuyết rất tuyệt vọng, nàng ta bi ai đến cùng cực, có suy nghĩ từ bỏ bản thân, thậm chí còn muốn để cho Diệp Ninh dứt khoát giết chết nàng ta, cho nàng ta một giải thoát.
Sau này bị Bùi Ngữ Hàm dẫn đi, thủ đoạn ma tu hành hạ người khác, khiến cho nàng ta càng là lâm vào trong sự đau đớn cùng cực, so sánh với bây giờ, nàng ta cũng rất tuyệt vọng, không nhìn thấy được tương lai.
Nhưng mà những tuyệt vọng đó, so sánh với bây giờ, giống như là bài học của trẻ nhỏ vậy. Từ trước đến nay Phương Thanh Tuyết chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng mãnh liệt như thế.
Tuyệt vọng khiến cho nàng ta không thở nổi, Phương Thanh Tuyết ngây ngốc nhìn Hoàng Nghiên, đôi mắt chuyển động, nước mắt rơi lã chã.
“Sư bá, con…”
Nhưng mà đến một câu hoàng chỉnh cũng không nói ra được.
Hoàng Nghiên không kiên nhẫn cắt ngang, nói.
“Ta không phải sư bá của ngươi, bắt đầu từ giờ phút này, giữa ta và ngươi, không có bất cứ quan hệ gì!”
Câu nói này khiến cho lòng Phương Thanh Tuyết lạnh buốt.
Nàng ta cười khổ một tiếng, hỏi.
“Vì sao?”
Thật ra Phương Thanh Tuyết đã đoán được đáp án rồi.
Chỉ là khó có thể tin được, còn mang theo một chút tâm lý may mắn, muốn nghe chính miệng Hoàng Nghiên nói ra.
“Vì sao?”
Hoàng Nghiên chau mày, trong đôi mắt lộ không hề che giấu mà lộ ra thần sắc chán ghét: “Còn có thể vì sao? Đệ tử chân truyền của Quần Ngọc Các, có người nào không phải là quốc sắc lưu ly? Có người nào không phải có thiên phú tu hành chí cao, nhưng mà bây giờ nhìn ngươi xem, vẻ ngoài vô cùng xấu xí thì không nói, thậm chí còn bị người khác phế đi tu vi, chém đứt linh căn, ngươi đã không còn khả năng tu hành nữa… Vì thế ngươi còn trở về tông môn làm cái gì? Ngươi muốn để cho tông môn mất mặt sao?”